Editor: Susan“Đực phải cùng với cái…”
“Hửm?” Dư Hoán nghe cậu nói như vậy liền không vui, anh nhéo nhéo lỗ tai của Trần Tiểu An, “Em vừa ý con mèo cái nào rồi hả?”
Trần Tiểu An phủ nhận: “Em không có.”
Thời đại đã thay đổi từ lâu, ngày nay trong xã hội loài người xuất hiện các cặp đồng tính khắp nơi, Trần Tiểu An ngơ ngác trong giới giải trí đến nay cũng đã từng gặp không ít. Cũng chẳng phải Trần Tiểu An cho rằng phải khác phái mới có thể ở bên nhau, nhưng cậu chỉ là… cậu chỉ là… chỉ là muốn viện một cái cớ để chặn miệng Dư Hoán thôi.
Trời ạ, Dư Hoán thật sự thích cậu theo kiểu đó sao? Còn muốn ấy ấy với cậu?
Dư Hoán nói: “Em đang nghĩ cái gì thế? Sao mặt đột nhiên đỏ dữ vậy?”
Trần Tiểu An vô thức sờ sờ mặt mình, đúng là hơi nóng, nhưng cậu vẫn cứ lắc đầu: “Có nghĩ cái gì đâu.”
Dư Hoán không vạch trần cậu, anh nói tiếp: “Mèo cái có tốt bằng anh không? Mèo cái có biết mua đồ ăn vặt cho em không? Mèo cái có biết dẫn em đi ra ngoài chơi không? Mèo cái có biết ôm em ngủ không?”
Trần Tiểu An đỏ bừng mặt, trừng mắt liếc Dư Hoán một cái: “Đã nói là không có mèo cái rồi mà.”
Dư Hoán lại nói: “Không có mèo cái, vậy có một nhân loại nam giới thì thế nào?”
Trần Tiểu An: “A a a anh phiền quá đi.” Nói xong Trần Tiểu An trực tiếp vùi đầu vào trong ngực Dư Hoán.
Nói là đột nhiên thôi nhưng thật ra những lời này của Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161370/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.