Editor: Susan“Anh nói là buổi sáng anh đi ra ngoài thì nhìn thấy ở cửa có một phong thư”, Quý Nhất Nhiên trực tiếp lấy thư bên trong phong bì ra, “Là thư Trần Tư Vũ để lại, chẳng biết là thật hay giả nữa.”
Nếu đó là thật thì có lẽ do trong nhà thiết lập kết giới, người ngoài không vào được nên chỉ có thể để lại phong thư ở ngoài cửa.
Dư Hoán nhướng mày nói: “Anh cứ mở thẳng thư ra như thế mà không sợ bị người ta động tay ở trên đó à?”
Quý Nhất Nhiên muộn màng phát hiện, sắc mặt hắn trắng nhợt: “…”
Dư Hoán nhận lá thư đó quan sát một hồi: “Hẳn là không có thứ gì đâu… Gã viết cái gì trong thư?”
Trần Tiểu An được Dư Hoán ôm trong ngực cũng đã tỉnh lại, cậu lười biếng duỗi lưng một cái, đè phong thư lên trên giường rồi vươn móng vuốt cào lên trên đó.
“Gã nói gã mang Trần Trạch Ý đi rồi, bảo Tiểu An lấy lá cờ của cậu ấy đem chuộc lại.”
Động tác của Trần Tiểu An cứng đờ ra, hôm qua cậu đã nghe Trần Trạch Sâm nói, hình như Trần Trạch Ý phân ra hồn phách của mình cho Lý Tiếu tu hồn nên trạng thái bây giờ không ổn lắm, vì vậy y bị Trần Tư Vũ mang đi cũng có khả năng —— có điều cũng không loại trừ nguyên nhân Trần Tư Vũ đang nói dối. Thế nhưng loại sự việc này chỉ cần liên lạc với người có liên quan xác nhận một chút là được rồi, trước kia sở dĩ Trần Tiểu An bị mắc mưu là vì từ trong đáy lòng cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161368/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.