Editor: SusanChu Tước cười ha ha: “Sao lại có con hổ tự cho mình là mèo thế hả???”
Trần Tiểu An: “…”
Khóe miệng Trần Trạch Ý cũng bắt đầu giật giật, không biết là do trúng gió hay là bị nói cho cạn lời luôn: “Khác biệt giữa hổ con và mèo vẫn rất lớn, tôi cảm thấy những người gặp nguyên hình Tiểu An rồi cũng sẽ không cho rằng cậu ấy là một con hổ…”
Chu Tước dừng lại lơ lửng giữa không trung, ánh lửa trên người dần dần lan rộng ra. Trời đã về đêm, ngọn đuốc quanh thân Chu Tước chiếu sáng mọi cõi xung quanh, nếu không phải trên người bọn họ đều dán bùa tàng hình thì lỡ có người nào không biết chuyện ngẩng đầu lên nhìn, có thể sẽ nghĩ rằng sao trên bầu trời lại xuất hiện thêm một mặt trăng đỏ. Giọng nói của Chu Tước trầm xuống: “Vậy ý của nhà ngươi là ta nói nhầm rồi?”
Trần Tiểu An chống lại khí thế bất mãn mà Chu Tước phát ra, kiên trì nói: “Con thật sự là mèo.” Nếu mình đúng là hổ thì phải thật uy phong mới đúng, nhưng cậu thật sự chỉ là một con mèo tầm thường chả có gì lạ mà thôi, dù sao cũng không thể mèo giả uy hổ được. Cậu đã sống hàng trăm năm, cũng chẳng phải hổ con lớn lên bên cạnh mèo rồi nhận thức lệch lạc đối với bản thân… Vả lại, đúng như Trần Trạch Ý nói, chỉ từ ngoại hình của mèo và hổ con thì cũng đã có sự khác biệt rất lớn rồi, cho dù cậu có nhận thức lệch lạc nào đó đối với bản thân đi chăng nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161356/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.