Editor: SusanNhưng lời nói cũng đã nói ra rồi, muốn sửa lại hoặc chắp vá thêm bớt thì đều có vẻ giấu đầu lòi đuôi, Dư Hoán dứt khoát kệ luôn. Anh nhìn nhìn đồng hồ, cũng không còn nhiều thời gian, anh mở cái hũ rồi lấy đồ ăn bên trong ra bỏ vào cái dĩa nhỏ, thấy Trần Tiểu An vùi cả khuôn mặt vào dĩa thức ăn, anh buồn cười nói: “Không có ai giành với em đâu.”
Trần Tiểu An vùi đầu ăn một cách khổ cực, cậu cũng không để ý tới Dư Hoán, Dư Hoán ngồi xổm bên cạnh nhìn cậu rồi nói: “Anh phải đi rồi, quay xong hai ngày này anh sẽ trở về, em ở nhà ngoan ngoãn nhé.”
Đột nhiên Trần Tiểu An nâng mặt lên, trên ria mép còn dính vụn thức ăn đang run lên theo động tác của cậu. Cậu trợn tròn đôi mắt nhìn Dư Hoán, Dư Hoán sờ sờ đầu Trần Tiểu An, anh vừa vỗ về vừa hỏi: “Không nỡ xa anh ư?”
Trần Tiểu An ngậm vạt áo thun của Dư Hoán kéo kéo. Nếu bây giờ cậu là Trần Tiểu An trong hình người thì phỏng chừng cũng chỉ có thể nói một câu “Hoán Gia làm việc vất vả rồi”, nhưng hiện tại cậu đang là mèo mà, nên có thể tùy hứng một chút.
Nhưng Trần Tiểu An cũng chỉ kéo một lát rồi lập tức nhả ra, tuy rằng cậu cũng rất không muốn để Dư Hoán đi, đồng thời cậu cũng không nỡ bỏ báu vật sạc điện phiên bản hình người này, nhưng mặt khác cậu cũng hiểu nửa đêm Dư Hoán gấp gáp trở về ngủ còn chưa được bao lâu đã phải đi tiếp, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161348/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.