Editor: SusanAnh mơ đẹp quá nhỉ.
Suýt chút nữa là Dư Hoán buột miệng nói ra câu này. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng trên thực tế Dư Hoán chỉ bưng cà phê trên bàn lên nhấp một ngụm, liếc nhìn Trần Tiểu An rõ ràng không có hứng thú đối với việc trở về Trần gia, sau đó anh chuyển tầm mắt quay lại trên người Trần Trạch Sâm, nói một cách thong thả: “Cái này anh nên hỏi ý của Trần Tiểu An.”
Nếu đây là một người quen thì Dư Hoán còn muốn nói, anh hỏi tôi làm gì, cũng đâu phải tôi muốn về nhà với anh. Ngược lại, không phải anh muốn ném cả quyền lựa chọn và áp lực lên người Trần Tiểu An, mà là anh rất không vừa lòng với cách nói của Trần Trạch Sâm. Theo quan điểm của Dư Hoán, mặc dù Trần Tiểu An là một con mèo… cậu ấy là một con mèo có khả năng suy nghĩ độc lập, có ý kiến riêng của mình, và liên quan đến chuyện của Trần Tiểu An thì vẫn phải dựa theo ý kiến của cậu làm chuẩn.
Trần Tiểu An cũng bắt chước Dư Hoán cầm tách cà phê đưa lên cái miệng nhỏ rồi uống, sau khi xong uống một ngụm thì cả khuôn mặt đều nhăn thành một cục, cậu vội vàng đặt lại cái tách lên bàn trà. Dư Hoán nhớ kỹ trong lòng rồi, bé mèo nhỏ yếu ớt không ăn được thứ gì quá đắng. Anh cười cười với Trần Trạch Sâm rồi đứng dậy đi qua kệ bếp bên cạnh lấy đường và sữa hương vị ra, sau đó thêm vào cái tách của Trần Tiểu An, khuấy xong thì đưa cái tách tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161345/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.