Editor: SusanLúc mấy người bọn họ đi thì vội vàng hấp tấp, khi về thì trời đã khuya nên nhất thời cũng không tìm được người đến đón, Dư Hoán chặn một chiếc taxi ngay tại chỗ. Anh thấy Trần Trạch Ý và Trần Tiểu An đưa người về cũng lâu quá rồi nên Dư Hoán bảo bác tài lái theo tuyến đường đến nhà Lý Văn Tinh, chạy được một nửa đoạn đường thì gặp hai người đang chầm chậm đi về.
Dư Hoán gọi Trần Tiểu An lần nữa, Trần Tiểu An mới kéo tay Trần Trạch Ý lưu luyến không rời: “Sau này anh sẽ tìm em chơi.”
Trần Trạch Ý khó chịu vẫy vẫy tay: “Trở về chú ý an toàn.”
Dư Hoán mở cửa xe, Trần Tiểu An chui vào, sau khi cậu ngồi vào chỗ thì giúp cậu thắt dây an toàn, nhân tiện anh lợi dụng động tác này xơ múi bé mèo một tí. Dư Hoán hỏi: “Em còn muốn sang đây tìm anh ta chơi à?”
Trần Tiểu An không rõ nên cậu gật đầu.
Dư Hoán lại nói: “Em biết đường không?”
Trần Tiểu An: “Em biết đó.”
Dư Hoán: “Đã từng đi xa một mình chưa?”
Trần Tiểu An cũng không nghĩ nhiều, cậu đáp lại một câu: “Dạ, khả năng nhận biết phương hướng của em có lẽ vẫn ổn.”
Quả thật khả năng này rất ổn, Dư Hoán thầm nói trong lòng, bởi vì lần đó anh gửi nuôi cậu ở cửa hàng thú cưng, cậu liền trèo đèo lội suối chạy đến phim trường chỗ anh. Thật sự là một giây cũng không rời khỏi mình được, thật là một bé mèo con khiến lòng người tan chảy.
Nhưng Dư Hoán nghĩ tới Trần Tiểu An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161341/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.