Editor: SusanÁnh mắt của Trần Tiểu An khiến Dư Hoán cảm thấy rất thoải mái, chẳng qua tia sáng sùng bái trong mắt Trần Tiểu An rất nhanh đã bị thay thế bởi sự lo lắng, cậu nói: “Nhưng cho dù có người gài bẫy thì chúng ta vẫn phải đi mà… Lỡ như học sinh chết thật thì phải làm sao đây?”
Dư Hoán đè vai Trần Tiểu An, ánh mắt có chút không đồng ý: “Sẽ rất nguy hiểm ư? Lần trước… Tuy rằng tôi không nhớ cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi vẫn nhớ rõ lúc sau cậu trở nên rất suy yếu.”
Trần Tiểu An cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Không sao đâu, sau đó anh cho em… Anh cho em ôm một cái là được rồi.”
Ý của Trần Tiểu An là nếu cậu tiêu hao quá nhiều linh lực trong một lúc thì cậu có thể bổ sung từ trên người Dư Hoán, nhưng cả hai người có mặt ở đây đều không biết ý cậu là như vậy. Dư Hoán cho rằng Trần Tiểu An đang làm nũng muốn được khích lệ, tay anh vốn đặt trên vai Trần Tiểu An liền thuận thế kéo người qua ôm vào lòng, bàn tay vốn đặt trên vai lại trượt xuống lưng Trần Tiểu An, ôm chặt không một kẽ hở. Dư Hoán vỗ vỗ lưng Trần Tiểu An: “Bây giờ cũng có thể ôm một cái.”
“… Đừng có liếc mắt đưa tình nữa, phải tranh thủ thời gian đi thôi.” Quý Nhất Nhiên lại liếc mắt nhìn qua hai con mèo nãy giờ vẫn luôn ngoan ngoãn ngồi xổm trong góc, “Hai đứa canh nhà giúp anh Tiểu An của mấy đứa cho thật tốt.”
Liếc mắt đưa tình? Liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161337/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.