Lung Hồi đang đứng nhìn Nguyên Khê bắt cá, trong lúc vô ý thoáng nhìn thấy một chú cá voi xám đang chậm chạp bơi tới, Lung Hồi cảm thấy rất quen, đây không phải là cá Đông cục cưng nuôi ư?
Quả nhiên nhìn kỹ lại thì thấy trên lưng nó đang chở một tiểu nhân ngư.
Lung Hồi nhướng mày, chờ Tiểu Hôi Kình bơi tới trước mặt, y cười khẽ hỏi, "Đông cục cưng, đi đâu chơi thế?"
Đông cục cưng ngoan ngoãn chào hỏi, "Chú Lung Hồi."
"Sao thế." Lung Hồi gãi gãi cằm Đông cục cưng, "Môi trề ra cả này, có chuyện gì không vui à."
Đông cục cưng hơi do dự hỏi, "Nhóc con có một người bạn là Vũ nhân, người đó bị bệnh, phải chữa như thế nào ạ?"
"Thế à." Lung Hồi nhíu mày, vấn đề này làm khó y rồi, nhân ngư bọn họ bị bệnh cũng chẳng có cách chữa, nói gì đến điểu nhân.
Đông cục cưng mếu máo, khổ sở nói, "Thật sự không có cách ư?"
Lung Hồi buông tay, chẳng ngần ngại bán đứng Ngải Thụy, "Chú thật sự không biết, nhưng mà cháu có thể hỏi Ngải Thụy, chú ấy đi tới rất nhiều hải vực, có lẽ biết cách cứu điểu nhân." Dứt lời, Lung Hồi giương mắt nhìn về phía Tiểu Nguyên Khê đang vật lộn với hải thú.
Nguyên Khê linh hoạt xoay người nhảy lên lưng hải thú, nắm lấy vây ngực hải thú, xé mạnh xuống. Hải thú kêu lên thảm thiết, nó vùng vẫy, muốn quăng tiểu nhân ngư trên người xuống.
Nguyên Khê cắn chặt lấy vây đuôi hải thú, cho tận đến khi hải thú trút hơi thở cuối cùng, Nguyên Khê lau sạch máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-le-toi-la-mot-nhan-ngu-gia/897947/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.