Ngày làm việc thứ hai, Trác Lí ra khỏi cửa với: một bộ đồ công sở màu xám, một đôi giày thể thao trắng. Sau đó, mang theo một cái túi lớn, còn cầm thêm một cái túi bảo vệ môi trường màu xanh lá cây của siêu thị.
Dọc đường đi cô hấp dẫn không ít ánh nhìn.
Ánh mắt nhìn theo kéo dài đến tận cao ốc Hào Mã. Ở bên cạnh cao ốc Hào Mã có một vườn hoa nhỏ, vườn hoa này nằm sát bên đường chính. Trác Lí đang định xách cái túi đen đi tới vườn hoa, chuẩn bị đổi giày, bây giờ đã là 7:55 phút theo giờ Bắc Kinh, nếu đi muộn cô sẽ bị trừ điểm, bị trừ quá nhiều điểm đương nhiên sẽ bị người ta đá đít ra khỏi toà soạn. Lại nghĩ tới việc tối qua cô phải cố gắng như thế nào mới không chơi điện tử thâu đêm, Trác Lí cảm thấy: cuộc đời đúng là bể khổ vô biên. . . . .
Thay giày xong, Trác Lí đứng thẳng lưng trên đôi giày được trộm từ tủ của Trác Ý, sau đó chạy một mạch tới cao ốc Hào Mã. Nhìn đồng hồ, tốt, còn ba phút nữa, đi thang máy hết một phút, như vậy, cô chỉ còn lại hai phút. Nghĩ đến đó, cô lại chạy nhanh hơn, lúc qua cửa an ninh, bảo vệ nhìn thấy có một cơn lốc quét qua, đến cả dáng người cũng không nhìn rõ.
Tình huống lúc ấy tương đối mạo hiểm, ít nhất là đối với Trác Lí.
Bởi vì, lúc nhìn thấy cửa thang máy đóng lại, cô cảm thấy như ngày tận thế đến rồi, Trác Lí rống lên một âm thânh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-le-nao-lai-nhu-the/70235/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.