Trác Lí vượt qua ba ngày saucãi nhau, thật ra thì cô nhớ rất rõ ràng đêm hôm đó mình đã làm cái gì, cũng nhớ mình nói những cái gì. Cô dần dần thấy hối hận, phẫn nộ, oán giận……. Hối hận là vì cảm thấy mình quá xúc động, cảm giác mình không đủ thành thục không đủ thông cảm; phẫn nộ là bởi vì cô có thể tha thứ cho anh nhưng anh không thể cái gì cũng không giải thích với cô mà cho qua như vậy; oán giận là vì cô cảm thấy người đàn ông này vậy mà không thề để ý tới cô như vậy, cãi nhau như vậy mà đến một cái tin tức cũng không có…….Ba ngày nay, cô vẫn coi như là bình tĩnh, suy nghĩ rất nhiều chuyện trước sau, nếu núi băng lớn không xuất hiện không giải thích không tìm cô, cô cũng không cần đi tìm anh nữa, tuyệt đối không!!
Vậy mà, sau ba ngày ở phòng của Trác Ý cô tình cờ nghe được âm thanh cuộc điện thoại của Trác Ý thì trong nháy mắt đó cô đã từ bỏ toàn bộ mâu thuẫn ý tưởng của mình, bởi vì cô nghe Trác Ý nói, “…………Không cần nói cho Trác Lí, con bé gần đây rất vất vả để bình tĩnh……..Đúng, ngay cả tên bệnh viện thành phố cũng không được nhắc tới……… Ừ, em cũng sẽ không nói cho con bé biết, về phần Viên Khởi Lương bị thương, bệnh viện sẽ thu xếp, bác sĩ sẽ giải quyết, những chuyện vụn vặt khác, để chính anh ấy nói đi……….Em chưa từng thấy qua em gái em đau lòng như vậy, anh ấy nhất định phải gánh vác trách nhiệm. Tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-le-nao-lai-nhu-the/2354837/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.