Đuổi được Mễ Uyển về nhà, Phàn Thần lạnh mặt quay lại phòng khách, nhìn Toàn Tuấn Tài, chờ nghe đối phương giải thích.
"Đại nhân." Toàn Tuấn Tài run rẩy gọi một tiếng. Anh đi theo bên cạnh Phàn Thần đã hơn ba trăm năm, thái độ của ngài ấy gần như lúc nào cũng là ôn hoà, rất hiếm khi tức giận. Nhưng lúc này, anh cảm nhận được lửa giận rất lớn từ Phàn Thần.
Đại nhân vừa tức giận, lại vừa có chút thất vọng.
"Sao lại đến nước G?" Phàn Thần hỏi.
"Tôi... muốn xem thử có cách nào thuyết phục nước G ngưng việc thử nghiệm vũ khí hạt nhân hay không." Toàn Tuấn Tài trả lời cặn kẽ.
"Kết quả thế nào?" Phàn Thần hỏi.
Toàn Tuấn Tài tuyệt vọng lắc đầu.
Phàn Thần im lặng một lát, sắc mặt dần dịu xuống, xoay người ngồi xuống sô pha, anh nói: "Tôi biết cậu đến nước G là vì để ngăn tôi chìm vào giấc ngủ, nhưng tôi đã nói với cậu rồi, tôi không sao. Trước sau gì tôi cũng phải chìm vào giấc ngủ, chỉ là sớm hay muộn."
"Còn Mễ đại sư... Còn lời hẹn trăm năm của hai người thì sao?" Toàn Tuấn Tài hỏi lại.
Nếu thời điểm là một năm trước, hẳn đã không có chuyến đi đến nước G đó. Như lời đại nhân đã nói, kết cục của ngài là giấc ngủ say. Bất luận hệ sinh thái phục hồi hay hoàn toàn bị phá huỷ, kết cục của đại nhân vẫn không đổi. Hơn nữa, năm trăm năm qua, cuộc sống của đại nhân cũng đủ chán rồi, trừ việc chữa lành hệ sinh thái, đại nhân cũng không có gì để lưu luyến.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427313/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.