Edit: SCR0811
Hứa Trang đi giao Poodle về nghe tin phòng khám của mình đã được sang tên thì khá là bất ngờ. Không những thế, cô chủ mới còn vô cùng hào phóng, chẳng những chịu mua lại dược phẩm và thiết bị với giá gốc, còn thuê luôn người chủ cũ sắp thất nghiệp là mình với giá hai vạn.
Tiền lương hai vạn tuy cao nhưng Hứa Trang tự tin với khả năng của mình muốn tìm một bệnh viện chịu trả mức lương này không khó. Điều thực sự thu hút anh là việc cô chịu giữ lại mấy con vật, chỉ riêng việc đó thôi, dù giảm nửa lương anh cũng làm.
"Cô chủ yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng tìm chủ mới cho mấy con vật này, sau này tôi nhất định không nhặt thú hoang về nữa đâu." Hứa Trang nhanh mồm gọi cô chủ nhằm thể hiện mình đã đồng ý. Anh biết sau này làm thuê cho người ta không thể tự tiện nhặt chó mèo lang thang về như trước, vội cam đoan.
"Không sao, anh cứ nhặt đi." Mễ Uyển hào phóng vung tay, không phải chỉ có mấy con thú hoang thôi sao, cô nuôi nổi.
"Hả?" Hứa Trang sửng sốt.
"Nhưng có yêu cầu, những con nào anh nhặt về thì phải tự mình chăm sóc chúng."
"Hả?" Hứa Trang không dám tin, quay sang bạn gái như muốn hỏi 'Anh không nghe lầm chứ?'.
Lâm Mỹ Hy, chị chủ phòng khám, đã quá hiểu tính của bạn trai mình, vội nhắc nhở Mễ Uyển: "Mễ Uyển, em đừng bao giờ để anh ấy nhặt thú hoang về, em quên phòng khám của tụi chị sao phải đóng cửa rồi à?"
"Không sao, em không thiếu chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427240/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.