Edit: SCR0811
Mễ Uyển lẳng lặng nhìn chăm chú vào thụ yêu đã chết, nghi ngờ có phải mình vừa nghe lầm hay không. Dù thụ yêu này có to lớn xanh tươi đến đâu mà không có linh thức thì cũng chả khác gì những cây cỏ khác trên núi Cổ Nguyên, sao có thể gửi lời cảnh báo tới cho họ được?
"Mễ Uyển, cậu sao thế?" Hàn Tiêu thấy Mễ Uyển đứng yên, tò mò hỏi.
"Không sao" Mễ Uyển lắc đầu, không đứng trầm ngâm ở đó nữa, xoay người theo chân bọn họ.
"Có phải cậu nghe được tiếng gì không?" Lưu Cố đột nhiên hỏi.
Mễ Uyển ngẩn ra, nhìn Lưu Cố với vẻ khó tin: "Cậu cũng nghe thấy?"
"Vừa nãy cậu thật sự nghe được tiếng?" Dáng vẻ của Lưu Cố còn ngạc nhiên hơn cả Mễ Uyển.
"Sao thế, sao thế, tiếng gì cơ?" Kim Minh Hiên tò mò xúm lại.
"Chỗ chúng tôi có một truyền thuyết, nếu có ai đó nghe được âm thanh lạ trên núi, có thể là Thần Mộc đang nói chuyện với chúng tôi." Lưu Cố giải thích.
Sắc mặt Mễ Uyển cứng đờ, lại quay nhìn cái cây phía sau, đúng mà, không có yêu lực.
"Mễ Uyển, cậu thực sự nghe được sao?" Kim Minh Hiên vốn không tin nhưng nhìn biểu cảm của Mễ Uyển lại không chắc chắn lắm.
"Có phải là tiếng ong ong như có người đang nói chuyện với mình, nhưng lại không rõ không?"
"Ừ" Mễ Uyển gật đầu phụ họa, không nói ra nội dung mình nghe được. Cô không cố ý giấu giếm nhưng âm thanh lúc nãy quá mơ hồ, tuy có thể lờ mờ nhận ra nhưng cô không thể khắng định chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427237/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.