Edit: SCR0811
"Cô chủ, cô tỉnh chưa?" Thím Trương gõ cửa một hồi không thấy Mễ Uyển trà lời, lại tăng thêm âm lượng.
"Dậy rồi, dậy rồi, tôi xuống ngay." Mễ Uyển vội nhét Mèo yêu vào chăn theo bản năng, sợ chẳng may thím Trương mở cửa bước vào sẽ nhìn thấy.
May mà thím Trương không trực tiếp mở cửa, sau khi nghe Mễ Uyển trả lời, chỉ dặn cô xuống nhanh lên rồi đi.
Mễ Uyển thở phào một hơi, vội vén chăn che Mèo yêu nhỏ ra, sợ cô nhóc bị ngộp. Ai ngờ vừa vén chăn, đôi mắt xanh tròn xoe kia đã nhìn mình rưng rưng.
"Chị" Mèo yêu nhỏ chớp chớp mắt, nhóc đã tỉnh từ nãy nhưng thấy Mễ Uyển vội giấu mình đi như thế, nhóc cũng ngoan ngoãn nằm im trong chăn.
"Thấy sao rồi?" Mễ Uyển nhìn lướt qua lỗ tai hồng nhạt của Mèo yêu, bế cô nhóc ra khỏi chăn. Nhóc con sáu bảy tuổi trông có vẻ hơi gầy yếu, do vừa hóa hình nên trên người chưa có quần áo, bất chợt bị ôm ra khỏi chăn, vội dùng đuôi mèo quấn mình lại theo bản năng. Nhưng cái đuôi nhỏ xíu đó sao che nổi cái gì, chỉ càng khiến người ta cảm thấy đáng yêu hơn thôi.
"Em... lại hóa hình được rồi." Mèo yêu nhỏ kích động tới đỏ mặt, tuy hôm qua chị bắt yêu này nói chị ấy có cách chữa khỏi cho nhóc, nhưng nhóc vẫn không dám ôm quá nhiều kỳ vọng, không ngờ vừa ngủ dậy mình đã hóa hình được. Nếu thím Trương không đứng ngoài cửa, nhóc đã nhảy cẫng khỏi giường rồi.
"Sao vẫn còn tai với đuôi?" Mễ Uyển kiểm tra lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427234/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.