Edit: SCR0811
"Tôi sẽ không trả lại tiền." Mễ Uyển đáp không chút nghĩ ngợi, vào đề thẳng như vậy chắc chắn là muốn đòi tiền.
"..." Bạch Phong.
"..." Phàn Thần.
Mễ Uyển vừa nói vừa ưỡn ngực để tăng khí thế. Đây là tiền Dơi yêu tự nguyện dâng lên để mua mạng, cô không trộm cũng không cướp, còn lâu cô mới trả.
"Tôi không tìm cô để đòi tiền." Bạc Phong mất nửa ngày mới tìm lại được giọng của mình.
"Không phải sao, vậy ông tìm tôi có việc gì không?" Vừa nghe không phải tới đòi tiền, thái độ của Mễ Uyển khách sáo hơn hẳn.
"Xin hỏi cô Mễ là người kế tục của môn phái nào?" Bạch Phong hỏi.
Môn phái? Mễ Uyển đương nhiên là có môn phái, nhưng qua năm trăm năm, khoan nói đến chuyện môn phái cô còn người kế tục hay không, dù sao thì năm đó cũng chỉ có vài người, mà dù có đi nữa thì giờ cũng không tra được đến cô.
Mễ Uyển ngẫm nghĩ hồi lâu rồi trả lời cho có lệ: "Tôi không môn không phái, tự tu luyện."
Xem ra là không muốn để lộ môn phái của mình.
Bạch Phong nhìn sợi chun buộc tóc màu hồng nhạt trong tay mình, nếu ông không lầm thì đây chỉ là một sợi chun buộc tóc bình thường, được người bắt yêu truyền linh lực vào biến nó thành Thừng trói yêu. Nhưng qua năm ngày rồi mà linh lực trong sợi chun này vẫn chưa tan hết, tu vi phải mạnh đến mức nào chứ?
"Chắc là cô Mễ chưa có chứng nhận bắt yêu đúng không?" Bạch Phong cười ha hả đổi đề tài. Không muốn để lộ thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427220/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.