Nói cho ta biết, ta có thể sống trên đời không?
Sự tồn tại của ta, là được cho phép hay không?
Nếu phải, vì cái gì cuộc đời của ta lại nhiều khổ sở như thế? Vì cái gì ta phải nhận hết tra tấn cùng thương tổn? bởi vì tội nghiệt kiếp trước của ta nhiều lắm? vẫn là do ta trời sinh mệnh tiện?
Nguyện vọng của ta rất ít, không cầu vinh hoa phú quý, chỉ nguyện cả đời bình an.
Vì cái gì đến cuối cùng, ngay cả chút tôn nghiêm còn sót lại của ta cũng phải cướp đi?
Thế giới này, không có ta, vẫn là như thế?
Ta không tin thần thánh, chính là lúc này, xin ngươi_____trả lời ta.
***********
Đêm tối, đại biểu nguy cơ bốn phía.
Trong bóng đêm nơi ngã tư đường truyền ra tiếng thở dốc dồn dập, một nam hài bẩn hề hề chạy trốn như mất mạng đến nơi, thỉnh thoảng hắn quay đầu lại nhìn, tựa như sau lưng có thiên quân vạn mã đuổi theo, chỉ cần dừng lại một chút, sẽ gặp họa sát thân.
Làm sao bây giờ? Ai tới cứu hắn? Nếu như bị bắt lại, hắn nhất định phải chết! Nam hài kinh hoảng vừa chạy vừa nghĩ.
“Như thế nào, gặp phải phiền toái?”
Đường tắt tối đen phát ra tiếng nói trầm thấp, làm nam hài sợ tới mức lui về sau mấy bước.
Từ trong bóng tối đi ra một mạt thân ảnh cao lớn, dưới ánh trăng mờ nhạt không thấy rõ được diện mạo, chỉ mơ hồ thấy được nam nhân có ngũ quan sâu đậm, áo vest đen làm cho y thập phần cao lớn; trong bóng đêm, nam nhân không tiếng động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-khat/130401/chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.