Con đường này, trước kia cô thật sự thường đi qua sao?
Bước thẳng về phía trước, đứng trước cửa hàng bán tài liệu nấu ăn, cô không tiếng động tự hỏi.
Không nhớ ra được một cái gì, cũng không có cảm giác quen thuộc, bên trong có rất nhiều kiểu dáng dụng cụ chế biến, thậm chí cô không thể khẳng địnhcách dùng chính xác.
”A, Quý tiểu thư, cô đã đến.” Bà chủ tuổi bốn mươi tuổi bước đến nghênh đón cô.
Lại một người quen biết cô và người cô yêu sao?
”Bà, có thể nói cho tôi biết chuyện gì?” Cô gần như tự hỏi.
”Chuyện gì?”
”Về tình yêu của tôi, người đàn ông của tôi.”
Hóa ra, ở đây cô không để lại một chút gì. Quý Hướng Vãn xoay người, không nói thêm gì quay người định bỏ đi.
”A, đúng rồi, bệnh mất ngủ của cô đã đỡ nhiều chưa? Khí sắc của cô so với lần trước gặp cô càng trắng xanh hơn.”
Sửng sốt, cô dừng bước, xoay người nhìn chằm chằm: “Bà biết?”
”Lần trước cô có nói.”
”Khi nào?” Cô nói với bà chủ chuyện mình bị mất ngủ khi nào? Cô hoàn toàn không có ấn tượng.
”Vào khoảng tám, chín tháng trước.” Tôi còn nhớ, lần sau cùng cô đến, để mua cây Huberlon*, nói là để trị mất ngủ, khi đó sắc mặt cô rất tệ, mắtsưng rất to.
(* Cây huberlon, là một loại có tên là hoa bia, thực vật đơn tính, ngắt lấy lá và hoa xông, có thể làm trấn tĩnh, ngủ ngon, còncó tác dụng gây tê, nhưng không thể dùng quá lượng hoặc uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-hop-co-tan/2439538/chuong-2-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.