Lông xù, lốm đốm màu đen, lông tơ ngắn mềm mại.
Một cọng cỏ vĩ ba thảo bị cậu chộp vào trong tay, lắc qua trái, lắc qua phải, đùa với mèo con trước mặt.
“Sách sách sách, thật nhiều, thật nhiều.”
Hách Phúng ngồi chồm hổm, không ngừng đung đưa cẩu vĩ ba thảo trước mặt mèo con.
Mèo con thoạt nhìn chỉ vừa hơn một tháng tuổi, một thân lông mao màu vàng, mang theo lốm đốm màu đen, dưới ánh mặt trời, bộ lông màu vàng như phát sáng, thoạt nhìn rất đáng yêu.
Mèo con chuyên chú nhìn cỏ vĩ ba thảo trong tay Hách Phúng, con ngươi của nó chuyển động theo. Hách Phúng cảm thấy rất thú vị, giơ lên cao, giữa không trung đung đưa cọng cỏ vĩ ba thảo. Mèo nhỏ cũng bị khống chế mà lắc lư theo, không chỉ là đầu, ngay cả thân mèo cũng lắc trái lắc phải. Thoạt nhìn đúng là ngốc manh mà, lòng thương yêu của Hách Phúng nổi lên.
Lộp bộp, phía sau truyển đến một loạt tiếng bước chân, Hách Phúng không quay đầu lại cũng biết là ai đến.
“Lâm Thâm! Anh qua đây nhìn nè, tôi tìm được một con mèo con! Này, này, anh làm gì thế?”
Còn chưa dứt câu, Hách Phúng cảm thấy mình bị Lâm Thâm nắm cánh tay kéo mạnh lên, vừa định nổi giận thì thấy trong mắt Lâm Thâm cũng đã dấy lên hai ngọn lửa. Kỳ quái, anh tức giận cái gì?
“Mèo?”
Lâm Thâm tức giận cười, nhìn cái tên não thô trước mặt:”Ở nơi rừng sâu này, em nghĩ sẽ xuất hiện một con mèo nhà?”
“Ách…”
“Mặc dù thỉnh thoảng sẽ có mèo nhỏ xông vào trong rừng nhưng đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gioi-thi-dung-chet/1338487/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.