Mở mắt ra được vài giây, ngơ ngác nhìn xung quanh, khi xác định đây đúng là thế giới thật thì Vương Lang mừng đến phát điên. Ngồi bệch ngay xuống, tay xoa xoa vỗ vào nền gạch rồi áp vào má, thậm chí còn ngửi ngửi vài hơi. Sau đó lại thò tay vào ngực bóp bóp, khi thấy túi đựng tiểu ngân thạch vẫn còn nguyên thì nở ra nụ cười mãn nguyện, nếu mọi thứ vẫn còn nguyên thì chắc mình không hôn mê lâu lắm, cùng lắm vài canh giờ thôi, an tâm rồi. Đầu Vương Lang gật gù rồi nằm ngửa cả ra, vừa cười vừa lăng qua lăng lại la lên " đúng rồi, đúng là nơi đây rồi, ta đã về rồi, thiếu niên anh tuấn phi phàm Vương Lang ta đã trở lại, ha ha ha"
Lão bản vẫn luôn quan sát Vương Lang từ đầu, chưa kịp vui khi thấy Vương Lang tỉnh lại thì đã bắt đầu đau lòng, đấm ngực dậm chân mà ca thán: " xong rồi, vậy là xong thật rồi. Ta lỡ tay làm nó điên luôn rồi, ông trời ơi, là tại ta, hoàn toàn là lỗi của ta, trừng phạt ta đây này, đừng trút lên đầu đứa nhỏ này. " Lấy tay quệt nước mắt, lão than tiếp:" còn gì là hi vọng, là truyền thừa, sau này xuống suối vàng sao dám nhìn mặt, đại ca, ngũ muội đây. Mấy người kia chắc cũng sẽ không tha thứ cho ta đâu."
Rồi lão bậm môi nghiêm túc:" Giờ thì phải tìm một bệnh viện thật tốt mà gửi gắm, hi vọng có thể khôi phục lại phần nào, ít nhất cũng phải có thể tự ăn cơm, chứ bóc đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gioi-khach/1990454/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.