Tin nhắn là của La Thần, phi thuyền tới rồi, hình như còn có người anh em muốn giới thiệu. Nhìn đống đá nguyên liệu còn gần một nửa, Vương Lang thở dài rồi trở về thế giới thật, dù sao cũng không gấp, việc lần này không có giới hạn thời gian, nghỉ ngơi một chút cũng tốt.
Điều đầu tiên Vương Lang nhận ra khi trở lại là cảm giác của mình về không gian tinh thần xung quanh có sự chuyển biến rõ rệt. Tập trung sử dụng năng lượng tinh thuần để dò xét, làn sóng tinh thần trước đây vốn tản mác, giờ lại hiện hữu như vật chất, Vương Lang còn phân biệt được làn sóng phát ra từ sự vật xung quanh, ví như từ chậu hoa trước nhà. Làn sóng nó tỏa ra thật êm dịu, nhẹ nhàng tan ra rồi biến mất, hòa vào không gian, của mấy cậu bé vui đùa trước nhà thì không như vậy, vòng sóng tinh thần bao xung quanh nhấp nhô như quả cầu gai, phóng ra mạnh mẽ hơn nhiều, của mấy người lớn tuổi trong xóm cũng như vậy, nhưng ít nhấp nhô hơn, phát ra cũng nhẹ nhàng hơn. Không lẽ sóng tinh thần cũng biểu đạt cho sức sống, Vương Lang lắc đầu, quả thật mình còn thiếu nhiều kiến thức cơ bản, phải tìm cơ hội học tập thêm thôi.
Im lặng nhìn mẹ đang hâm lại đồ ăn trong bếp, sóng tinh thần của bà không quá nhấp nhô, nhưng kích thước mỗi vòng sóng bao quanh tương đối lớn, phát ra cũng đều đặn. Vương Lang yên tâm thu lại năng lượng tinh thuần của mình, ngồi vào bàn ăn cơm với mẹ. Hắn cũng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gioi-khach/1990400/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.