Đêm đó cả doanh trại hân hoan tiếng cười, ai cũng vui vẻ, chỉ có một người tâm trạng không vui chút nào là Trần Lạc, theo kế hoạch hắn định đuổi hết đám linh này đi, vì huấn luyện và ở với nhau nhiều hắn không nỡ để mọi người hi sinh trên chiến trường, hắn có thể tự mình giải quyết tất cả, nhưng Du Du đã phá vỡ kế hoạch của hắn, tâm trạng khó chịu Trần Lạc lại đem cơ giáp ra sân tập múa đao, tiếng đao titan xé gió, tiếng bước chân nặng nề của cơ giáp giẫm lên mặt đất vang khắp doanh trại, đám binh sĩ thấy đội trưởng tâm trạng lập tức dừng cuộc chúc mừng mà vội vã vào lều của mình nằm yên theo dõi diễn biến, giờ bọn hắn rất sợ đội trưởng đổi ý đuổi lần hai.
Đám bác sĩ quân y ở ngoài nghe thấy tiếng cơ giáp lại bậy dậy nhìn về phía doanh trại, ai cũng chửi thế trong lòng, đám điên này ngày không luyện tập cứ phải nhằm lúc người ta nghỉ ngơi mới luyện, ai cũng thấy nếu còn ở đây chắc họ sẽ còn mất ngủ dài dài.
Cầm cơ giáp vận động được một lúc, Trần Lạc tâm trạng đã khá hơn nhiều, hắn trở về phòng của mình, mở của thấy Du Du đang ngôi trên giường, hắn giả vờ lờ cô đi đến bàn làm việc ngồi xuống đọc tài liệu, Du Du mỉm cười tiến về phái Trần Lạc hai tay duỗi ra ôm lấy cổ hắn, cô thì thào “ Giận em à “.
“ Em có biết nơi này nguy hiểm thế nào không, đây là chiến trường, chiến trường không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-giap-chien-than/2359536/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.