Chương trước
Chương sau
Sau buổi sinh hoạt, ăn uống cùng với nhau thì mọi người sẽ có một khoảng thời gian vui chơi giải trí hoặc mua quà lưu niệm và phải trở về trước 10g tối.

- Nó: Cô ơi. Mình đi chợ đêm đi. Chợ đêm ở đây thú vị lắm đó

- Cô: Ừm. Mà đi bằng gì giờ???

- Nó: *chỉ chiếc xe đạp* Đi bằng nó đó ^.^

- Cô: Em tìm đâu ra hay vậy???

- Nó: Em mà ^.^

- Cô: Ủa mà sao chiếc xe này không có yên sau. Sao cô ngồi =.=

- Nó: Em quên mất *gãi gãi đầu*

- Cô:…

- Nó: Hay cô ngồi trước đây nè- nó chỉ vào cái sườn xe cười thích thú như đã phát hiện ra một phát minh thú vị

- Cô: Được ko???

- Nó: Được mà. Cô cứ yên tâm ^.^

Theo tư thế này thì cô đang ngồi trong lòng nó. Có thể nghe được nhịp đập của tim nó. Bất giác cô cảm thấy thật bình yên.

Nó ước đoạn đường này cứ kéo dài mãi mãi để nó được ôm cô mãi như thế này. Được ngửi mùi hương trên cơ thể cô. Được ngắm nhìn gương mặt thiên thần của cô và được dùng bản thân mình để bao bọc chở che cho cô.

- Nó: Cô thật là thơm ^.^

- Cô: Có khi nào mà em hết biếи ŧɦái không??? -.-

- Nó: Em chỉ biếи ŧɦái với mình cô ♡.♡

Chợ đêm trên đảo Thiên Đường

Nơi đây thật là náo nhiệt với những hàng quán trải dài hết cả một con đường. Dòng người tới lui tấp nập càng làm tăng sự náo nhiệt cho nơi đây. Chợ đêm là một trong những đặc trưng của đảo Thiên Đường. Ở đây bán các loại hàng hóa rất lạ mắt mà khó có thể mua ở đâu được. Có khi mỗi một mẫu chỉ có một cái duy nhất. Ngoài ra thì còn có những đồ handmade do người địa phương làm rất độc đáo. Đặc biệt hải sản ở đây rất ngon. Vừa ăn hải sản vừa hóng gió biển, nghe sóng vỗ và nhâm nhi cùng bạn bè thì còn gì bằng.

Vừa tới nơi nó đã nắm tay cô đi hết nơi này tới nơi khác. Hiện giờ nó và cô đang đứng trước một gian hàng được bài trí không bắt mắt lắm nhưng điều mà làm cho nó phải nán lại gian hàng này là một đôi nhẫn. Đôi nhẫn được làm bằng gỗ, hoa văn chạm khắc rất tinh xảo. Đây là lần đầu tiên nó thấy một cái nhẫn đặc biệt như vậy.

Thấy nó nhìn chằm chằm vào đôi nhẫn thì người bán hàng lên tiếng.

- Bà chủ: Cậu đây thật tinh mắt. Đôi nhẫn này trên thế giới chỉ có một đôi thôi tuyệt đối không có đôi thứ hai đâu. Nó được làm từ gỗ Đàn Hương (mình chém ^.^) cả ngàn năm tuổi. Truyền thuyết kể rằng ai mà may mắn có duyên với nhau mà đeo chiếc nhẫn này thì sẽ được hạnh phúc. Nhưng khi mất đi một trong hai chiếc thì có thể hai người sẽ bị chia xa.

Ngay từ đầu thấy chiếc nhẫn ấy thì nó đã bị thu hút nên nó quyết định mua chiếc nhẫn. Còn cô thì vẫn cảm thấy hơi lo sợ vì những điều bà chủ nói nên cô không muốn nó mua đôi nhẫn ấy.

- Cô: Thôi đừng mua

- Nó: Sao vậy??? Nó đẹp mà

- Cô: Lỡ mình làm mất chiếc nhẫn thì sao. Thôi đừng mua

- Nó: Không sao đâu. Cô cứ yên tâm. Em sẽ không bao giờ rời khỏi cô đâu ^.^

Nghe nó nói vậy thì cô cũng đồng ý mua. Thực ra cô cũng rất thích chiếc nhẫn ấy. Mua xong nó đeo lên cho cô.

- Nó: Cô nhớ giữ gìn nó thật kĩ đó. Nó là vật đính ước của em đó ^.^

- Cô: Đính ước gì chứ. Con nít mà cũng đòi đính ước nữa hửm???- nói xong cô vui vẻ bước đi để nó đuổi theo

Hai người đi hết gian hàng này đến gian hàng khác. Họ ăn mọi thứ họ đi qua. Càng quét mọi thứ mà họ thích. Và kết quả là chiếc xe đạp không thể nào chứa hết. -.-

- Cô: Tại em đó. Mua gì mà nhiều vậy???

- Nó: Toàn đồ của cô mà

- Cô: Em nói gì hửm- cô quăng ánh mắt sắt lạnh về phía nó làm nó không dám hó hé mà ngoan ngoãn vác đồ lên vai chở về.

10g tại phòng nó và cô

Reeng…reeng…reeng…

- Nó: Alo???

- Cậu: Mày đang ở đâu??? Ra bờ biển nhậu với tao – cậu nói với giọng say sỉn

- Nó: Mày say hả??? Chờ tao xíu tao ra liền

- Cậu: Ừ

Vội vàng cúp máy nó nhanh chóng chạy ra khỏi phòng. Cô thấy nó vội vàng như vậy thì lên tiếng.

- Cô: Em đi đâu vậy???

- Nó: Em đi với Phong một xíu. Không biết nó bị gì mà say sỉn tùm lum

Cô: Vậy hả??? Nhớ về sớm nha

- Nó: Cô đi ngủ trước đi không cần chờ em đâu.- nói rồi nó tiến lên trao cho cô nụ hôn say đắm khoảng 10p sau thì hai người mới chịu buông nhau ra

- Nó: Cô thật ngọt. Em đi đây ^.^

- Cô: >.<

Tại quán XYZ bờ biển.

Có một cậu thanh niên đẹp trai đang không ngừng uống rượu. Những vỏ chai rượu cứ tăng dần tăng dần theo thời gian.

- Nó: Đừng uống nữa. Mày không muốn sống nữa hả???- nó thấy cậu như vậy thì bước tới giật lấy chai rượu mà cậu đang cầm

- Cậu: Mày kệ tao. Tao kêu mày ra đây là để uống rượu với tao mà. Nào uống *giật lấy chai rượu*

- Nó: Có chuyện gì vậy???? Chẳng lẻ mày lại nhớ đến cô gái đó???

Cậu không nói gì mà cứ cầm chai rượu lên nốc. Nó thấy vậy thì tiếp tục giật lại chai rượu

- Nó: Mày tỉnh táo lên coi. Uống nữa là mày đi gặp ông bà luôn đó. Phan Gia Phong lạc quan của tao đâu rồi.

Cậu: Mày thì biết gì chứ. Nơi đây là nơi đầu tiên tao gặp cô ấy. Nơi mà biết bao nhiêu kỉ niệm của tao và cô ấy đều ở đây. Tao đã từng rất yêu, rất yêu cô ấy. Nhưng cô ấy lại nhẫn tâm ra đi, bỏ lại tao. Mặc cho tao van xin….

- Nó: Tao biết chứ. Tao cũng yêu. Cũng từng đau khổ. Những lúc đó. Mày đã nói những gì mày còn nhớ không sao bây giờ mày lại tàn tạ như thế này hả??

- Cậu: Nói thì dễ nhưng đâu phải muốn quên là quên được. Chỉ trách con tim tao quá mềm yếu quá ngu muội để còn nhớ mãi về con người ấy.

- Nó: Đừng uống nữa

Cậu: Mày mặc kệ tao

Cậu đẩy nó ra làm nó xém ngã.

- Nó: Mày muốn bạo lực chứ gì???- nó tung ra một chưởng làm cho cậu bất tỉnh tại chỗ

- Nó: Hừ. Biết vậy đánh nó sớm. Khỏi mệt mỏi.

Sau khi dìu Phong về phòng giao cho Huy thì nó trở lại phòng của mình.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.