Trong lòng Triệu Uyển Nghi vô cùng kinh hoảng, từ nhỏ cô đã theo sư phụ học tập thuật pháp, đã luyện đến cảnh giới điều khiển linh thuật một cách nhuần nhuyễn, con nhện ở bữa cơm tối mấy ngày trước, Triệu Uyển Nghi chỉ đem ra tùy tiện vui đùa mà thôi, vừa nãy cô vốn muốn dùng linh thuật để triệu hoán thụ linh trăm năm, rồi dùng thụ linh trăm năm khống chế thân thể Tô Vũ, làm cho cô xấu mặt trước mọi người, hơn nữa, cô đã dùng chiêu này đùa giỡn người khác vô số lần, cho tới bây giờ chưa từng thất bại một lần nào.
Cứ như vậy, Tô Vũ sẽ làm mất hết mặt mũi của Diệp gia, cho dù Tô Vũ có là con gái ruột của cậu, bà ngoại cũng sẽ không để cô ta ở lại Diệp gia, làm như vậy là có thể thuận lợi đuổi Tô Vũ ra ngoài .
Không ngờ, lúc cô đang tràn đầy tự tin, lại cảm nhận được sự sợ hãi của thụ linh trăm năm truyền đến, cô nhìn bốn phía, liền nhìn thấy Tô Vũ đang cười tự tiếu phi tiếu.
Trong lòng Triệu Uyển Nghi cả kinh, thầm nghĩ: “Lẽ nào, Tô Vũ cũng là Tu Luyện Giả? Vậy thì phiền phức rồi!”
Thế nhưng, cái ý niệm này vừa lóe qua, Triệu Uyển Nghi liền cảm giác được một trận âm khí phả vào mặt, cô không có Âm Dương Nhãn, đương nhiên sẽ không thấy rõ thứ này rốt cuộc là thứ gì, theo bản năng cảm thấy không ổn, thế nhưng, đã quá muộn!
Lập tức, thông linh đồng tử cười khúc khích, bám vào trên người Triệu Uyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-thong-linh-su/2211020/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.