Edit: thienbao95
Chớp mắt một cái, ba ngày trôi qua thật mau, mẹ con Tô Vũ đi theo quản giavà một nhóm người rời khỏi trấn Thanh Sơn, ngồi xe tới một thành phố xalạ, thành phố Tây Giang.
Thành phố Tây Giang là thành phố đứngthứ hai chỉ sau thủ đô Hoa Hạ, so với mức độ phồn hoa thì trấn Thanh Sơn Trấn kém xa rất nhiều, điều này cũng là nguyên nhân tại sao Tô TuyếtDung dốc hết sức lực muốn Tô Vũ trở lại Diệp gia.
Diệp quản giavà những người khác xuất phát từ lúc sáng sớm, đi đường đã hơn mườitiếng. Từ lúc bắt đầu đi, Tô Vũ còn rất tò mò nhìn phong cảnh và dòngngười ở bên ngoài xe, nhưng sau đó cũng mất hứng, cho dù cô đã đạt tớicảnh giới thông linh tầng thứ hai, nhưng vẫn có chút mệt mỏi .
Lại một giờ nữa trôi qua, mặt trời chậm rãi xuống núi, sắc trời trong nháymắt ảm đạm hẳn, xe đang chạy lên một con dốc hiểm trở, chạy dọc theonhững con đường uốn lượn, xung quanh không một bóng người.
“Diệpquản gia, chúng ta sắp đến rồi sao?” Tô Vũ dụi dụi con mắt, nhàn nhạthỏi, cho dù cô có mệt đến đâu, cũng không dám ngủ ở trên xe, đặc biệtkhi có ông lão sâu không lường được đi cùng, không thể không đề cao cảnh giác.
Diệp quản gia an vị ở phía trước, nghe thấy Tô Vũ nóichuyện, vội vàng quay đầu, trên mặt mang theo vẻ cung kính, nói: “Tamtiểu thư, cô không cần gấp gáp, qua hai ba tiếng nữa, là sẽ đến thànhphố Tây Giang!”
Tô Tuyết Dung cũng mệt mỏi vô cùng, bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-thong-linh-su/2211001/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.