Tô Vũ, Trương đại sư đuổi theo sợi tơ đỏ như máu rời khỏi bệnh viện, rất nhanh, hai người đã đi ra trấn Thanh Sơn, đến một nơi hoang vu ở ngoài trấn Thanh Sơn.
Bóng đêm sâu thẳm, vùng hoang vu không có một bóng người, chỉ có tiếng của các loại côn trùng khác nhau, có vẻ càng đi xa thì càng thêm đáng sợ.
“Cái kia, Tiểu Thiên Sư, phía trước chính là bãi tha ma rồi!” Trương đại sư nói, giọng nói của hắn có chút run rẩy, đêm hôm khuya khoắt mà đi tới nơi này, bất kể là ai cũng đều bị dọa sợ.
“Nếu như ông sợ hãi, hãy về trước đi!” Tô Vũ nhàn nhạt nói, sau đó, cô gọi ra thông linh đồng tử bên trong ngọc trụy, tiểu Linh Nhi tung bay ở giữa không trung, mơ hồ bảo vệ Tô Vũ.
Hắn có thể rời khỏi sao? Bỏ một cô bé ở nơi này? Trương đại sư lắc đầu, hắn thật sự không làm được, liền nói: “Tiểu Thiên Sư, tôi đi cùng với cô, cũng có thể mở mang thêm kiến thức!”
Nếu Trương đại sư nói như vậy, Tô Vũ cũng không thèm quan tâm hắn, nhanh chân đi theo sợi tơ tiến về phía trước.
Chốc lát sau, bọn họ liền đến bãi tha ma tràn ngập không khí âm u, khắp nơi toàn là ma trơi bay bổng lúc sáng lúc tối, thậm chí, còn có một vài bóng trắng phiêu đãng .
Hai người đi theo đường nhỏ xuyên qua bãi tha ma, liền thấy cách đó không xa có một ngôi miếu cổ loang lỗ, miếu cổ lâu năm không có người tu sửa, nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-thong-linh-su/2210949/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.