Edit: thienbao95
Tô Vũ đi vài bước, tùy ý nhìn xung quanh, ánh mắt lập tức nhìn về phía một cái sạp nhỏ, sạp nhỏ này cũng rất bình thường, chỉ bày ra vài món ngọc khí, đồ cổ, Tô Vũ chậm rãi đi tới, ánh mắt của cô dừng lại ở một vật có màu vàng nhẹ, một tượng phật Di Lặc nở nụ cười.
Ông chủ nhìn thấy khách đến, vội vàng giới thiệu: “Ha ha, cô bé, cháu đã đến đúng nơi rồi đó, tượng phật Di Lặc này được làm từ gỗ cây lê Hải Nam ngàn năm, cháu ngửi mùi này, nhìn màu sắc này đi . . . . .”
“Ba mươi đồng, ông bán hay không?” Không đợi hắn nói xong, Tô Vũ đã báo giá, tuy rằng cô không có kinh nghiệm giám định đồ vật, nhưng gỗ cây lê kém nhất cũng sẽ tỏa ra linh mẫn bốn phía, chứ không phải có không khí trầm lặng giống như bây giờ, thậm chí có cảm giác gần đất xa trời, quả thực giả không thể giả hơn.
Ông chủ cả kinh há to miệng, hắn còn chưa kịp mở miệng rao giá trên trời, vị này đã trả giá trước .
Vẻ mặt Tô Vũ lạnh nhạt, nói: “Ba mươi đồng, ông rốt cuộc bán hay không, không bán tôi đi!”
“Bán, bán!” Ông chủ nhanh chóng đồng ý, tuy rằng tượng phật Di Lặc này hắn bỏ ra hai mươi đồng mua ở trong thôn, nhưng tốt xấu cũng lời được mười đồng, cũng đỡ hơn là không bán được gì.
Tô Vũ nở nụ cười, đang muốn trả tiền, nhưng khi sờ vào túi tiền của mình, đột nhiên im lặng, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-thong-linh-su/2210937/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.