Trời sáng hẳn, cả đêm qua không ngủ, Lâm thức trắng ngồi nhìn mông lung ra bên ngoài cổng trước. Chỉ mong sao trời mau sáng để Lâm chạy ngay tới nhà cô Ba. Một đêm kinh hoàng thật sự, không chỉ với Lâm mà ngay cả Bột đến giờ này vẫn không thể tin điều mình chứng kiến đêm qua là có thật. Cái thứ quỷ quái ngoe nguẩy, bám kín lấy quan tài, cái đầu của Phách đang dần dần bị nuốt trọn bởi cái đống bầy nhầy kinh tởm đó. Lâm đứng dậy vơ vội lấy cái áo rồi nói với Bột:
- - Mày ở lại đây trông chừng bác Thảnh với cái Hoa. Tao phải đi ngay bây giờ...Không hiểu sao mà cả đêm tao cứ lo sợ một cái gì đó, co gì gọi điện cho tao ngay nhé.
Bột dụi mắt rồi đứng lên đi cùng với Lâm ra ngoài cổng, Bột đáp:
- - Ừ tao biết rồi, nhưng mày đi cũng phải cẩn thận. Không phải nói gở mồm hay gì đâu, sau cái chết của thằng Phách tao cũng bất an. Liệu tiếp theo có phải là tao….hay mày không đây..?
Lâm cười:
- - Đừng sợ, tao đi là cũng để làm rõ chuyện này. Chỉ cần mày ở đây, chỗ này đông người, miễn đừng tiếp xúc với người lạ không phải trong làng là được. Thôi tao đi đây.
Dứt lời Lâm bước vội ra còn đường đất rồi khuất dần sau những hàng cây ven đường. Hôm nay trời hơi nhiều sương, không khí ẩm thấp, mùi cây cỏ, mùi đất sau một đêm mưa tầm tã phảng phất nhẹ trong không khí khiến Lâm cảm thấy có phần dễ chịu. Giờ này người đi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-lai-do/581300/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.