Lâm giật mình nhìn ra hướng lùm cây ngay gần cổng nhà Bột, trời tối nên không thể thấy đó là gì, nhưng quả thật có cái gì đó mà trắng trắng ở phía ấy. Cái thứ ấy dường như chuyển động có phần nhẹ nhàng, nhưng vụt một phát nó biến mất sau khi một con gió mạnh thổi qua. Lâm lắp bắp:
- - Chúng mày có nhìn thấy không..? Cái gì vậy..?
Phách từ nãy đến giờ vẫn chưa dám nhặt cái chén lên bởi quá chăm chú nhìn về phía cái bóng trắng, Bột cũng vậy, không thốt được câu nào….Lâm nói:
- - Bột, nhà mày thì mày thử đi ra phía ấy xem nó là cái gì...Hay là tao hoa mắt.?
Bột ú ớ:
- - Không, tao không đi đâu...Mày điên à, chẳng lẽ cả ba thằng đều hoa mắt.
Phách run rẩy chắp tay lạy như tế sao:
- - Mai ơi, tớ lạy cậu, cậu sống khôn thác thiêng thì đừng về ám bọn tớ….Tớ chưa nói gì cả…
Cả ba quay lại thì không thấy cái Mến đâu, rõ ràng mới đây nó còn ngồi kể chuyện, vậy mà vừa tức thì đã không thấy nó đâu cả. Bột bèn gọi vợ:
- - Mến ơi, em đâu rồi…?
Mến đi từ dưới bếp lên tay cầm đĩa đồ ăn nóng hổi, thấy chồng gọi như thế thì hỏi:
- - Mấy anh làm sao vậy, sao đang uống rượu lại quỳ lạy thế kia. Em đi lấy thêm đồ ăn cho mọi người chứ đi đâu đâu mà gọi.
Lâm nhìn cái Mến có chút e dè đáp:
- - Sao mày đi nhanh thế, vừa mới đây anh còn thấy mày ngồi kể chuyện. Lúc sau quay lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-lai-do/581266/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.