_ Khang! Chúng ta chừng nào trở lại đất liền? - vừa ngồi trên đuồi anh, đút anh ăn và tự mình ăn
_ Khi nào em muốn chúng ta sẽ quay về - anh vừa ăn muỗng cô đút vừa nhàn nhạt nói.
_ Có thể không trở về được không? - cô dừng lại, khẽ cuối mặt, có vẻ cô đã bắt đầu ích kỉ
_ Sao vậy? - tay anh vuốt những cộng tóc vươn trên má cô.
_ Em!... em không muốn quay về, em thích ở đây hơn - cô giọng nói rung rung.
_ Hồng Nhi! Em là 1 cô gái mạnh mẽ, em không yếu đuối như vậy. Hồng Nhi mà Phúc Khang biết là 1 cô gái luôn đương đầu với thử thách kia mà - anh âu yếm cô.
_ Lúc đó em còn võ, còn bây giờ.... - cô ngập ngừng.
_ Cừu con, việc em không còn võ công không ai biết ngoài anh, Toàn Ngưu và Lưu Thiên Hoàng, và việc em có võ công cũng không ai biết ngoài anh và 2 người đó - 2 tay ôm má cô, đôi mắt anh nhìn thẳng vào cô.
_ Toàn Ngưu, Lưu Thiên Hoàng? Là ai? - cô đó giờ chưa nghe anh nói.
_ Khi trở về đất liền, em sẽ được gặp họ - anh với đũa gắp 1 miếng thịt đưa cho cô.
Anh yêu thương cô đến tận cùng, kì này quay trở lại, anh sẽ cho người theo sát cô hơn, và cũng đã cho người đưa Nhu Nhi ra ở riêng không làm phiền đến họ ở biệt thự Viên gia. Hồng Nhi giờ đây võ công chỉ còn lại 1/4 chỉ đủ để chạy thoát thân chứ không còn hạ sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-ay-la-vo-cua-tong-giam-doc-toi/552403/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.