Dịch giả: Lãng Nhân Môn
Từ ngày Lưu Tử Hằng nghỉ học đến nay cũng đã qua một tháng.
Trong lớp tiếng Anh buổi chiều, Hứa Ngôn dùng tay trái chống cằm, tay phải thì quay bút, bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.
Bên cạnh cậu hiện nay là một chiếc ghế trống, phía sau cậu, ở vị trí bên cạnh của Thái Khang cũng là một chiếc ghế trống. Hai vị công tử và tiểu thư con nhà giàu này luôn rất tùy tiện, còn cậu và Thái Khang thì đành phải cố mà chịu khổ nốt đi.
Kể cả với các học sinh giỏi thì lớp mười hai cũng chẳng phải những ngày tháng tốt lành gì, có lẽ chỉ có một quái thai như Lộ Lăng mới có thể trở thành ngoại lệ thôi.
Động tác quay bút trên tay vẫn không ngừng, Hứa Ngôn lại nghĩ tới thứ mình từng nhìn thấy khi dùng điện thoại của em gái, đó là nhật ký du lịch của Lưu Tử Hằng, được đăng trên một chuyên mục nào đó của wechat.
Văn vẻ của Nhị Lưu thì thực sự là... Cũng may, cậu ta viết về những trải nghiệm thực tế của bản thân nên cũng sinh động và thú vị.
Lý do mà Hứa Ngôn phải dùng điện thoại của em gái để đọc thì đó là vì cậu thực sự không dám bật máy vi tính lên. Bây giờ cậu đã nhận ra một điều, chiếc máy vi tính nối mạng sẽ gợi ra chứng trì hoãn của bản thân.
Bây giờ vẫn là mỗi ngày ba bữa và đi học nhưng ít ra Hứa Ngôn cũng còn thở được hai cái, tâm sự với cô em gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-em-gai-tuoi-teen-cua-toi/2936652/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.