Dịch giả: Lãng Nhân Môn
Khi Hứa Ngôn quay về lớp, cậu không chỉ ngắt ngang bài giảng của giáo viên số học Trương Lĩnh mà còn ôm theo hai chú mèo con đang nhìn ngó khắp nơi.
Hành vi này đương nhiên rất gây chú ý.
Ánh mắt mà giáo viên nhìn cậu chứa đựng sát khí, còn ánh mắt của các bạn cùng lớp thì lộ ra kính nể. Cứ thế ôm mèo xông thẳng vào lớp, đúng là chuyện phần lớn học sinh chỉ nghĩ thôi cũng đã không dám rồi.
Nhưng Hứa Ngôn đã hiểu ra rồi, khi nãy trong văn phòng chủ nhiệm lớp, cậu đã thử thăm dò giới hạn của giáo viên, về cơ bản thì chỉ cần mình đảm bảo thành tích học tập thì có làm chút chuyện khác người cũng không sao cả. Đương nhiên là nếu tìm đường chết lố quá thì vẫn cứ chết thôi.
- Hứa Ngôn, thằng nhóc em mang theo mèo làm gì hả?
Đối mặt với sự răn dạy của giáo viên số học, Hứa Ngôn vô cùng bình tĩnh:
- Vì em mang mèo tới trường và bị phát hiện nên khi nãy em đã bị dạy dỗ một trận trong văn phòng chủ nhiệm rồi ạ. Em đã nhận ra sai lầm của mình, thầy cứ yên tâm, từ nay về sau em sẽ không bao giờ làm như thế nữa.
Trương Lĩnh bỗng nhận ra thằng nhóc trước mặt này hình như đã khiến mình không thể nào nói được gì. Vốn dĩ đang định răn dạy một bài nhưng bây giờ giáo viên số học chỉ đành nhịn nửa ngày, cuối cùng mới nói được một câu:
- Đừng tưởng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-em-gai-tuoi-teen-cua-toi/2936578/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.