"Nhưng mà, về phía Trần Tấn Nhiên thì phải làm sao bây giờ?"
"Chỉ có nói thật." Thím Lý thở dài, "Đứa nhỏ này, cháu thật sự là quá bướng bỉnh rồi, ngay từ lúc đầu thím đã nói rồi, chuyện này cháu không nên gạt mọi người. Đây là một chuyện đại sự, làm sao có thể gạt chồng của mình được chứ?"
"Thím Lý... Thím cũng đã thấy tình cảnh lúc đó như thế nào rồi. Khi cháu biết mình mang thai, thì cũng chính là lúc Trần Y Lan trở lại. Nếu như Trần Tấn Nhiên biết cháu mang thai, không chừng lập tức sẽ bắt cháu phải bỏ đứa con này đi, nói thế nào đây cũng là một mạng người, cháu không bỏ được..."
"Thím cũng chỉ nói vậy, ai có thể ngờ rằng, về sau lại có chuyện xảy ra như vậy chứ? Chẳng qua là thím thật sự thấy tiếc cho đứa trẻ kia, cứ như vậy mà đã không còn..."
Thím Lý nói qua nói lại, tròng mắt lại ươn ướt, thím cuống quít lau chùi nước mắt: "Ương Ương,trước mắt, cũng chỉ vì suy nghĩ cho lão gia ở bên kia, cũng chỉ có thể phải nói cho thiếu gia biết, trước hết để thiếu gia phối hợp diễn một vở kịch."
Ương Ương cắn thật chặt môi dưới, trong lòng cô giờ đây cảm thấy không biết mùi vị như thế nào! Không biết khi Trần Tấn Nhiên biết được chuyện này thì cảm xúc của anh sẽ như thế nào, sẽ tin tưởng cô, hay là sẽ thương hại cô, hoặc là lại cảm thấy cô không nói cho anh biết vì cô trong lòng co muốn đùa bỡn với anh?
Quên đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-muoi-chin-tuoi/2488487/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.