Máu chảy Tuyết lúc này mặt tái đi,cô ôm bụng dưới trời mưa chỉ biết kêu vô vọng “ Giúp…ai giúp con tôi với”
Vũ Đức Cảnh ngồi trong phòng họp anh ta thấy tia chớp loé lên,tay Cảnh ấn nhìn điện thoại chưa thấy vợ nhắn đã đến cơ quan,lòng anh ta chợt thấy lo lắng cứ thấp thỏm…
Tiếng các bác sỹ hô nhau cấp cứu…những giọt máu vẫn liên tục chảy ướt đẫm chân Tuyết…cô cố thều thào nói với bác sỹ
-Chị ơi cứu con em
-Em đừng nói gì lúc này,chúng tôi sẽ cố hết sức,giữ sức nhé…
Tại nhà họ Vũ…
Linh ngồi uống trà rồi cười khẽ…mẹ chồng cô ta đi ra than phiền
-Con có vẻ bình thản nhỉ,con làm xấu mặt chồng con còn chưa đủ hay sao mà giờ còn ngồi đây
-Vậy mẹ muốn con phải làm thế nào,phải điên loạn lên mẹ mới chịu à
-Hôn xược,chí ít cũng nên đi khám xem sao chứ ,tôi sẽ đích thân dẫn chị đi,tôi nói cho chị biết là nếu k có con thì k thể lâu dài với nhau được đâu
-Thế con hỏi mẹ vợ đã chết của anh Lâm cũng có con với nhau đấy thì có lâu dài đâu
-Đó là nó chết còn cô đang sống sờ sờ đây mà không làm tròn nghĩa vụ của một người vợ,liệu cô có tự hỏi mình xứng đáng chưa,nhìn vợ thằng Cảnh mà học tập,nó đẻ k ngừng kia kìa
-Chắc gì đã đẻ được nữa
-Cô nói cái gì
Linh nói xong quay đi mẹ Lâm đầy vẻ đa nghĩ trước câu nói của con dâu,đúng lúc quản gia Biển hô “
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/3272075/chuong-37.html