Cuộc đời đúng là chẳng ai biết đâu được chữ ngờ.Tôi quay đi quẩn lại vẫn đang ở trong vòng tay anh ta,hết lần này tới lần khác muốn tránh cũng chẳng thể…
Tuyết kéo chăn lên người nước mắt cô không ngừng rơi,cô nghĩ rằng cứ mãi liên quan đến nhau sẽ khó dứt…
Cảnh nằm quay lưng lại l,anh ta mở mắt nghe rất rõ tiếng nấc nghẹn từng hồi của Tuyết rồi ánh mắt đầy vẻ suy nghĩ…cả hai đều quay lưng lại vào nhau…
Người giúp việc nghe đến ba tỉ liền phân vân nhưng Lan Ngọc vội chấn an
-Chị yên tâm tôi sẽ sắp xếp tất cả,chị sẽ không liên quan gì cả đâu…nghe tôi có ba tỉ dễ ợt à
-Nhưng như thế thất đức quá,tôi k làm được,dù sao thằng bé cũng chỉ là một đứa trẻ ,tôi k dám đâu cô
-Chị nên nhớ số tiền đó cả đời chị cũng k làm ra đâu
-Tôi biết nhưng chuyện báo tin tôi làm được còn để hại một đứa trẻ thì không đâu…
Lan Ngọc tức nhưng vẫn cố kiềm chế rồi lại xoa dịu
-Vậy thôi chị cứ coi như chưa nghe thấy tôi nói gì,khi nào chị thấy anh Cảnh về lập tức báo tôi nhé
-Vâng tôi nhớ rồi…
Lan Ngọc ngồi trong quán cafe cô ta suy nghĩ sẽ tự tay hạ độc cu Tôm…
Sáng hôm sau khi Tuyết tỉnh dậy cô không thấy Cảnh đâu,vội vã bật dậy nhìn xung quanh,anh ta đã rời đi mà không để lại dấu tích gì,cô bật cười như tự mỉa mai bản thân mình “ Mình ngu ngốc thật,hắn vốn là như vậy,k phải buồn cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/3272069/chuong-31.html