Dành cả tuổi xuân này,tôi quyết định đi tìm sự thật,sự thật về cái chết của chị gái tôi tại nơi này…thế nhưng liệu đoạn đường đi tìm hiểu sự thật ấy liệu có gặp trắc trở…liệu còn có sóng gió nào phía trước…
Tiếng còi tàu ngoài biển vang lên…những cơn sóng biển đập vào bờ…Cảnh mở mắt tỉnh dậy…
Chiếc giường của anh ta nhìn thẳng ra hiên,anh ta nghiêng mình nhìn thấy Tuyết trong bộ đồ ngủ màu trắng,cô đang ngồi vẽ bên hiên…mái tóc của Tuyết khẽ bay,gương mặt góc cạnh nhỏ nhắn với sống mũi cao,ánh mắt của cô toát lên vẻ đượm buồn…Cảnh với điện thoại bất giác chụp Tuyết khi tóc cô khẽ bay và tay cầm chiếc bút vẽ…
Đúng lúc Tuyết quay ra nhìn anh ta liền buông vội máy…
-Cô dậy sớm vậy?
-Tôi k ngủ được
-Tại sao?
-Vì anh nằm toàn gác cả chân sang người tôi ấy…tôi đã nói để tôi nằm dưới đất cũng được …
Cảnh bật dậy,anh ta mỉm cười nhìn Tuyết
-Tôi là đàn ông sao có thể để cô ngủ dưới đất được,tôi thì k thể nằm đất được nên chúng ta nằm chung là đẹp nhất rồi…
-Nhưng dù sao cũng là nam nữ nằm chung tôi thấy không tiện…
-Tại sao lại không tiện…?
Cảnh đi ra cửa chống tay lên ,Tuyết lọt thỏm bên dưới cô tay vẫn cầm cây cọ bút ấp úng
-Thì là k tiện anh biết rồi còn hỏi
-Tôi chưa biết ,cô nói rõ ra xem nào?
-Là kiểu AbC đấy
-Abc là gì?
-Tôi k nói chuyện với anh nữa…
Tuyết định cúi đầu đi ra khỏi cánh tay Cảnh thì anh ta kéo lại đập mạnh vào cánh cửa…cô ngẩng lên nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/275504/chuong-8.html