Tôi đã bước qua được cánh cửa nhà họ Vũ,tôi sẽ chẳng bao giờ quên ngày này…tôi đang là một cô dâu mới của một dòng tộc danh giá,nơi đã huỷ hoại cuộc đời của chị gái tôi…
Trước ban thờ của nhà họ Vũ,bố và ông của Cảnh vui mừng ra mặt khi Cảnh quyết định lấy vợ…tiếng chúc phúc và chúc mừng của nhà trai diễn ra sôi nổi…Cảnh khẽ đeo vào tay Tuyết chiếc nhẫn cưới,đến khi Tuyết trao lại nhẫn cho Cảnh,cả hai nhìn nhau…anh ta cười nhẹ nhếch môi còn Tuyết gượng gạo cười đáp lễ…
Hôn lễ diễn ra suôn sẻ cho tới khi cô dâu trở về nơi mà Cảnh sống ,bên ngoài cửa có ghi chữ “ Lạnh lẽo”…
Gia nhân nữ liền khéo léo giải thích cho Tuyết…
-Đây là nơi cậu cả sống,phủ “ Lạnh Lẽo”
-K có cái tên nào nghe nó ấm áp hơn ạ
-Cái này là từ thời xa xưa để lại,gia nhân chúng tôi chỉ biết như vậy thôi ạ,tôi tên là Gió là gia nhân nữ trong phủ lạnh lẽo …mợ cả từ nay có gì không hiểu cứ nói với tôi…
-Vâng vậy cám ơn chị…
Cánh cửa phòng mở ra ,bên trong căn phòng nét mộc mạc đơn giản,đồ đạc đều bằng gỗ ,cửa sổ nhìn thẳng ra hướng vịnh…trên tường có ảnh người phụ nữ cầm bông hoa Lan đang cười tươi…Tuyết chợt nhận thấy…
“ Ảnh này người phụ nữ này cười nhìn giống mình vậy nhỉ”…
Cơn gió thoảng qua tấm rèm ở cửa sổ…Tuyết trong bộ váy cưới chợt cảm thấy ớn lạnh và rùng mình khi ở trong căn phòng này một mình…
Lâm và mẹ anh ta đi đi lại lại trong phòng lo lắng
-Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/275502/chuong-6.html