Khi tôi trưởng thành,tôi luôn có một ý nguyện,đó là tìm ra sự thật về cái chết của chị…tôi muốn báo thù …
Mẹ của Tuyết ở nhà nhìn lên di ảnh của cô con gái đã mất mà thở dài…
“ Con sống khôn thác thiêng,con chỉ đường dẫn lối cho Tuyết để nó có thể quên chuyện đi tìm sự thật của con,chuyện đã xảy ra rồi mẹ chỉ muốn nó cứ sống cuộc đời của nó mà thôi”
Bố Tuyết đi ra nói giọng gằn
-Bà giấu được mãi không,con mình chết ra sao bà biết cơ mà…
-Biết thì bây giờ làm gì được,nếu ông k ngậm tiền của họ thì có chết họ cũng phải rõ ràng…
-Tôi k có bán con,tôi vay họ tiền k có nghĩa là họ được chà đạp lên con tôi
-Nó lấy chồng xa họ làm gì nó chỉ có họ mới biết rõ thôi
-Bà k nghe ở viện người ta nói đấy à,họ kí giấy quyết định chọn giữ đứa bé,k giữ con mình
Người cha nói xong bật khóc trước ban thờ con gái …mẹ Tuyết ôm đầu ngồi bịch xuống ghế…
-Đối với Tuyết thì Vân là cả bầu trời của nó,là chị gái luôn yêu thương em hết mực,là người dậy cho Tuyết nhiều thứ hơn cả chúng ta,nếu giờ chúng ta nói ra chỉ khiến con bé hận càng thêm hận…nó nói sẽ dành cả đời đi tìm công lý cho chị gái…nhưng họ là ai,gia đình họ là thế nào ông cũng biết rõ,chúng ta thấp cổ bé họng liệu làm được gì…con mất cũng đã mất rồi ,tôi chỉ muốn quên đi tất cả mà sống …
-Nhưng Tuyết nó không quên được,không quên được thì phải làm sao…
-Tôi cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/275498/chuong-2.html