"Giờ tao như thằng osin vậy, nhưng thôi được thế này cũng tốt lắm rồi, tao cảm ơn ba mày nhiều lắm! Giờ này mà còn ở bệnh viện cũ chắc tao cũng được một vé vào nhà xác nằm rồi! Eo ôi, có khi còn tan xương nát thịt lòi mắt phọt não tùm lum chứ chả đùa!"
Khôi vừa bón cháo cho Vũ vừa lải nhải.
"Một vé vào nhà xác? Mày lại lên cơn lảm nhảm gì đấy?"
Vũ nghe Khôi tả mà ói gần hết chỗ cháo mới ăn, anh điều trị ở bệnh viện mới còn chưa được một tuần mà đã bỏ qua chuyện gì rồi?
"Hừ! Mày đúng là số sướng thật đấy, tao thề là ba mày lại phong tỏa tin tức không cho lọt đến tai mày rồi!"
"..."
"Từ sau ngày mày nằm đây, bệnh viện cũ có ba người chết rồi! Mới có vài ngày thôi đấy, mà mấy thằng cảnh sát đã kết luận chỉ là tai nạn thôi! Phì! Tao nhổ! Chó nó tin!"
Vũ thấy đầu ong ong, cảm giác nguy hiểm bất an, mí mắt giật liên hồi, mẹ anh luôn nói mí mắt giật là có tai họa.
Khôi tự nhiên làm mặt nghiêm túc:
"Đầu tiên có một bệnh nhân chết vì uống thuốc an thần quá liều, sau đó là một y tá ngã từ tầng thượng xuống đất, người thứ ba là một phụ bếp ở căn tin bệnh viện, cô ta bị ngạt khí gas, không hiểu sao lại chốt cửa ở một mình trong phòng bếp, không ai phát hiện mà ngăn lại!"
"..."
Khôi càng kể càng tức, đội ngũ bác sĩ ở bệnh viện cũ vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-ma-chiec-vay-mau/2733562/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.