Đôi mắt anh hơi lờ mờ vì trải qua một giấc ngủ dài, anh đưa tay lên dụi mắt theo bản năng, cảm thấy có một bàn tay đang nắm lấy tay mình. Anh giật mình ngoảnh sang, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, tim đập thình thịch không kìm được sự hạnh phúc.
Anh nhào người qua ôm hình nộm vào lòng, vùi mặt vào bả vai cô ta, giọng nói hơi khàn khàn vì vừa mới tỉnh dậy:
"Em đây rồi! Đừng bỏ anh đi lần nào nữa được không? Anh sẽ bảo vệ em! Không để tay em phải dính máu trả thù bất kỳ ai nữa!"
Hình nộm vẫn giữ nguyên khuôn mặt đơ cứng, mắt mở thật to không chớp lấy một lần, cổ họng khẽ phát ra âm thanh "Ừ... ừm..."
Vũ thấy có gì đó không đúng, nhưng quá vui sướng hạnh phúc nên anh chưa kịp nhận ra. Anh bước xuống giường, cầm tay hình nộm đi đến bên cửa sổ, kéo phăng tấm rèm ra để cho ánh nắng chói lọi bên ngoài chiếu vào. Anh phấn khích nhìn trời trong xanh nắng rực rỡ bên ngoài, ôm chặt lấy hình nộm, bình yên ngắm cảnh vật bên ngoài.
Hình nộm khẽ giật mình một cái, khẽ cựa quậy muốn thoát ra, nhưng Vũ đã tựa đầu vào vai cô ta nhắm mắt lim dim từ bao giờ. Khuôn mặt hình nộm khẽ nứt một vài đường, làn da toàn thân dần trở nên sần sùi khô ráp, nhăn nhúm như vỏ cây.
Hình nộm vô tri không biết phản ứng thế nào để thoát ra, cho đến khi những vết nứt trên khuôn mặt cô ta dần dần toác ra, to như vết đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-ma-chiec-vay-mau/2732429/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.