Dù có nói đến đâu, lôi kéo lâu thế nào đi chăng nữa thì cô ta vẫn giữ nguyên trạng thái ban đầu, không hề buông ra.
\-Tôi hỏi lại lần cuối! Rốt cuộc cô có buông ra hay không?
Lâm Phong vừa nói vừa thở dài, thề lần đầu tiên trong cuộc đời chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào như thế này, em rể cũng muốn cướp…
\-Không buông! Nhất quyết không buông đâu…
Sự nhẫn nhị của anh có giới hạn, bây giờ cũng vượt quá giới hạn rồi.
Chát _ một phát tát không thương tiếc đến từ anh
\-Nếu cô còn hành động thiếu suy nghĩ như vậy nữa thì không phải chỉ một cái tát thôi đâu!
Sau khi tát xong anh còn phải dùng khăn lau đi lau lại bàn tay, bởi vì anh ưa sạch sẽ và rất ghét đụng vào những thứ dơ bẩn như vậy
Lâm Nhược Vân bị người mình yêu đánh liền tức giận, cô ta đứng dậy đi đến chỗ anh gào thét lên
\-Tại sao chứ? Tôi và con nhỏ kia có cùng khuôn mặt, con nhỏ đó có gì hơn tôi chứ? Rõ ràng người đính ước với anh là tôi chứ không phải nó!! Vậy tại sao anh lại yêu nó chứ?
Cô ta vừa nói vừa đập mạnh vào người Lâm Phong khiến giới hạn của anh vượt xa mức tưởng tượng, lần này anh cũng không muốn tay mình chạm phải những thứ như vậy nữa, một hành động dứt khoát từ chân của anh khiến cô ta phải ngã xuống đất
\-Cô nên hỏi chính mình đi! Nếu không phải cô không muốn gả cho tôi thì làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-ga-thay/2401045/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.