- Buông ra!
Thiếu Trạch gắt lên một tiếng đầy phũ phàng và lạnh lùng đến lạ. Mặt hắn tối sầm lại, thẳng thừng hất Trà Trà ra trước sự bất ngờ đến đờ người của ả. Đã bao giờ hắn nặng lời như vậy với ả đâu chứ, một cảm giác hụt hẫng pha lần nhục nhã khiến Trà Trà sượng lại. Nhưng một kẻ như ả ta đâu biết thế nào là xấu hố, kiểu người khiến cho người ta phải phỉ nhổ cái danh "Mặt trơ như mặt thớt". Ả vẫn cố níu lấy tay Thiếu Trạch cũng như đang cố gắng bấu víu vào giấc mơ phù hoa đang trên đà vỡ nát. Đôi mắt ả chớp chớp long lanh, giọng nói ra điều nai tơ, yếu đuối, đang nũng nịu.
- A Trạch, sao anh lại lạnh lùng với em như vậy...Em buồn lắm đó...
Thiếu Trạch quay sang nhìn ả ta. Ánh mắt của hắn sắc bén như dao, đủ để cứa vào tâm hồn của bất kỳ ai dám làm trái ý. Trà Trà bị ánh mắt ấy dọa sợ, sống lưng lạnh toát, người cứng đờ nhìn hắn như một kẻ bị hóa đá vì vô tình lọt vào ánh nhìn của Medusa. Thiếu Trạch hừ một tiếng rồi quay gót bước đi, bỏ mặc ả ta phía sau lưng.
- Mau biến đi, đừng làm phiền tôi! Tôi không có nhu cầu gặp cô lúc này.
Đoạn nhịp chân hắn gấp gáp hơn, anh vội đuổi theo cô vợ bé nhỏ của mình, giọng nói pha chút lo lắng.
- Hàn Lập Hạ...À quên, Hạ Hạ, đợi anh với. Đi chậm thôi, kẻo ảnh hưởng tới em bé!
Thiếu Trạch cứ thế nhanh chóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-ga-thay-cua-tong-tai/3652210/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.