Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ yêu nghiệt của Tô Uy Long. Anh ta cười một lúc có vẻ thích thú lắm rồi chỉ nói đúng một chữ:
“Ngoan.”
Một chữ “Ngoan” vừa ngắn ngủn vừa lạnh lùng lọt vào tai, tôi đần mặt nhất thời không kịp phản ứng. Tô Uy Long mới khen tôi à? Một tên ác ma tàn nhẫn ngang ngược như anh ta vậy mà lại đối xử với tôi khác biệt với những người khác.
Tôi lúng túng cúp máy, thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Tim tôi cứ đập thình thịch liên hồi, vì tôi phát hiện ra, hình như… Tô Uy Long đã khiến tôi rung động một chút. Không ổn chút nào!
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, càng nhìn càng thấy mọi chuyện kỳ quặc không hiểu nổi. Số điện thoại vừa gọi cho tôi, số điện thoại của Tô Uy Long, một dãy mười con số 4, không thấy đâu nữa. Không phải nó sẽ được lưu trong lịch sử cuộc gọi sao?
Ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại nhấn gọi lại dãy mười con số 4 đó, nhưng kết quả nhận được chỉ là một câu nói lạnh lẽo “Số máy quý khách vừa gọi không tồn tại…”
“Cha mẹ ơi cứu con với…”
Tôi đau khổ lẩm bẩm, nằm xuống kéo chăn trùm kín mít người. Sợ muốn vỡ tim rồi nhưng có lẽ vì quá mệt mỏi nên tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
\[...\]
Mấy ngày sau.
“Thiếu phu nhân, Nhị thiếu gia tới gặp cô.”
Tôi nhíu nhíu mày, chuyện nhà họ Tô có hai người con trai song sinh có thể giấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340639/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.