Đêm đầu tiên ba người họ bị tạm giam.
Trong căn nhà quan tài, tôi nằm trằn trọc không sao ngủ được. Tôi đang bị kẹt giữa hai ý nghĩ: Một là mặc kệ ba người nhà họ Tô, vì họ đã che giấu thân phận của Tô Uy Long suốt bao năm qua, với mục đích và động cơ rất mập mờ. Hai là nghĩ cách cứu họ ra, vì rõ ràng Tô Uy Long mới là người giết gã kia.
Haizz, tên Tô Uy Long này rốt cuộc có hiềm khích sâu đậm gì với nhà họ Tô, mà lại tàn nhẫn đến mức đó?
Ngày hôm sau, tôi quyết định đến trại giam thăm họ. Suốt đường đi tôi luôn cảm thấy chiếc nhẫn đeo trên tay cứ co lại thít chặt lấy tay tôi, đau rát vô cùng. Có vẻ Tô Uy Long đang ở gần đây.
Tôi ngồi ở ghế sau, đằng trước là tài xế của nhà họ Tô đang lái xe. Thấy tôi cứ ngơ ngác nhìn ngó xung quanh, anh ta liền lên tiếng hỏi:
“Thiếu phu nhân! Cô đang nhìn gì thế? Cô tìm ai sao?”
Tôi đang nhìn hai bên đường, bèn ngoảnh nhìn lên ghế trên đáp qua loa: “Không có gì.”
Tài xế không hỏi nữa, nhưng ngay lúc này ánh mắt tôi dừng lại ở bóng người ngồi ở ghế phụ hàng trên. Cái không khí rét lạnh như băng mà người này tỏa ra, cùng với bộ đồ đỏ rực từ đầu đến chân này, khiến tôi căng cứng da đầu, khẽ nuốt một ngụm nước bọt.
Quỷ hậu! Sao bà ta lại ở đây??
Mặc dù rất tò mò nhưng thấy bà ta chỉ im lặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340634/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.