Tôi chẳng thấy thương xót gì cho bọn họ cả, làm chuyện thất đức gặp quả báo chẳng oan chút nào. Nhưng đám cô hồn này ra tay hung hăng quá, tôi sợ xảy ra án mạng mất!
“Đủ rồi!”
Tôi vừa dứt lời, đám cô hồn lập tức ngừng động tác, trở về chỗ cũ xếp hàng ngay ngắn cứ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ba người nhà họ Tô đã chật vật thảm hại không nỡ nhìn, quần áo nhàu nát như đống giẻ rách. Mẹ Tô Nhất Long là thảm nhất, có lẽ vì khi nãy bà ta là người lớn tiếng chửi rủa tôi nhất. Bà ta nằm rúm ró trên đất, đau đến nỗi không đứng vững nổi, phải để cha con Tô Nhất Long đỡ dậy.
Khuôn mặt bà ta chi chít vết cào, làn da trước đây được chăm sóc bảo dưỡng tốt bây giờ đã biến thành một đống máu thịt lẫn lộn trông mà phát khiếp. Nhất là cái miệng, khi nãy bà ta cứ mở miệng chửi rủa tôi một câu, đám cô hồn lại thẳng tay tát cho bà ta một cái. Tô phu nhân đoan trang quý phái mọi ngày bây giờ miệng đang lúng búng phun ra một ngụm máu. Không chỉ có máu mà còn phun ra theo hai cái răng.
Ánh mắt Tô Nhất Long nhìn tôi có sự căm tức nhưng vẫn đầy tính chiếm hữu, còn cha mẹ anh ta thì trừng trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi luôn vậy.
\[...\]
Mấy ngày sau, vì không đủ chứng cứ, bọn họ vẫn được thả ra. Tô Nhất Long được cha anh ta nhường chỗ vị trí chủ tịch tập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340630/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.