Nó vội vã quỳ sụp xuống trước mặt tôi, miệng lải nhải cái gì đó rất khó hiểu. Ngay lập tức tất cả những cô hồn khác cũng quỳ sụp xuống lạy tôi. Tôi ngỡ ngàng nhìn sự thay đổi lật mặt như trở bàn tay của chúng, thấy thật quái dị.
Ánh sáng chói loá bao trùm lấy tôi, thì ra là chiếc nhẫn trên tay, nó đang toả ra hào quang tứ phía, trông rực rỡ vô cùng.
Đám cô hồn khi nãy đứng thành hai hàng thì bây giờ cũng quỳ thành hai hàng, tạo thành một lối đi sâu hun hút ngay trước mặt tôi.
Tôi vô thức bước đi theo lối đó. Chẳng biết nó dẫn đến đâu, đợi tôi phía trước chỉ là một mảng tối đen dài bất tận.
Thiếu gia Long Vũ… là ai? Cái tên này cứ luẩn quẩn trong đầu tôi từ nãy đến giờ.
Lối đi tôi đang đi càng lúc càng chật hẹp, tối tăm và ẩm thấp, cảm giác như một cái hang động vậy. Không gian thì tĩnh mịch và lạnh lẽo đến rợn người. Nếu không phải nhờ chiếc nhẫn trên tay phát ra ánh sáng, có lẽ tôi đã chẳng thấy đường mà bước.
Tôi cứ đi mãi đi mãi, cuối cùng cũng nhìn thấy một chút ánh sáng nhỏ nhoi ở cuối con đường. Tôi mừng rỡ nhanh chân chạy qua, nhưng nhìn kĩ rồi mới thấy lòng nặng trĩu. Hi vọng nhiều thì lại càng thất vọng nhiều.
Tôi đang đứng ở lối ra của một đường hầm nào đó. Lối ra này dẫn tôi đi đến một cây cầu. Cây cầu này phát ra thứ ánh sáng rất giống với thứ ánh sáng chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340626/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.