Tại sao… lại giống đến như thế?
Tôi ngỡ như mình đang nằm mơ!
Người đàn ông kia sao mà giống Long Vũ đến thế! Dù chỉ là nhìn từ góc nghiêng, không thấy chính diên khuôn mặt, nhưng khuôn mặt đẹp đến yêu nghiệt như của Long Vũ không dễ gì mà tìm thấy người giống hệt đâu.
Tôi ôm tâm trạng thấp thỏm, tim đập thình thịch như đánh trống, từ từ tiến từng bước về phía người đàn ông đó. Anh ta vẫn đang cúi mặt quét sân, thái thái độ an nhiên bình thản đến kỳ lạ, dường như mọi động tĩnh xung quanh không hề lọt được vào tâm trí của anh ta.
Tôi thoáng chút thất vọng, Long Vũ là người rất cao ngạo lạnh lùng, người này sao có thể là anh ấy đây?
Nhưng đôi chân tôi vẫn không tự chủ được, vẫn tiến về phía người đàn ông đó càng lúc càng gần. Bất ngờ, anh ta ngẩng mặt lên.
“AAA… Long… Long Vũ…”
Tôi hóa đá tại chỗ, khuôn mặt này! Chính là Long Vũ mà!
Người mà tôi nợ rất nhiều, người mà tôi mỏi mắt tìm kiếm bao lâu nay!
Tôi sau vài giây chết sững thì cũng bừng tỉnh lại, kích động nắm lấy tay anh ấy, miệng líu ríu nói không ngừng:
“Long Vũ! Là anh thật sao?”
“Em tìm anh bao lâu nay rồi!”
“Em thật sự rất nhớ anh, mau theo em về nhà nhé…”
Tôi nói liền một tràng đến ríu cả lưỡi, nhưng Long Vũ vẫn chẳng có phản ứng gì. Thậm chí còn nhìn tôi bằng một ánh mắt ngạc nhiên như hai người xa lạ:
“Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340605/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.