Tôi đần mặt nhìn anh ấy, rồi sực nhớ ra, nhưng tâm trạng vẫn không khá hơn là bao.
“Long Vũ! Anh còn biết đây là nơi cửa Phật? Anh vẫn còn muốn cạo đầu đi tu sao?”
Long Vũ vội bịt miệng tôi lại, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng:
“Anh quay lại sống ở đây, để dụ sói ra khỏi hang.”
Nửa đêm.
Sau chuyện nhìn tận mắt Quỷ hậu, cha mẹ tôi không còn nghi ngờ tôi bệnh cũ tái phát nữa. Họ cũng để tôi tự do hơn, không còn phái vệ sĩ đi theo bảo vệ tôi nữa. Nhờ đó mà đêm nay tôi mới có thể lén ra khỏi nhà, đi đến chùa tìm Long Vũ.
Thật ra mà nói thì việc này quá nguy hiểm.
Nhưng so với ngồi yên ở nhà, thấp thỏm lo lắng cho an nguy của Long Vũ, tôi thà ở cùng anh ấy, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Dù sao tôi vẫn còn có chiếc nhẫn tượng trưng cho thân phận Quỷ hậu này.
Quỷ hậu nói chừng nào tôi chính thức trở thành con dâu của bà ấy, chừng đó bà ấy mới truyền thụ năng lực của Quỷ hậu cho tôi. Còn bây giờ, đành trông chờ vào trí thông minh và lòng gan dạ.
Trí thông minh và lòng gan dạ, tôi không dám tự tin là mình có, nhưng tôi có tình yêu dành cho Long Vũ. Tôi không sợ nguy hiểm, chỉ sợ quãng thời gian sau này không có cơ hội được ở bên anh ấy…
\[...\]
Ngôi chùa vào ban ngày đầy vẻ thanh tịnh, khiến người ta muốn lui tới, nhưng vào ban đêm nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340586/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.