Tôi thật muốn mắng anh ấy sao lại hồ đồ quá vậy, nhưng lúc này làm sao nỡ mắng được. Chật vật mãi tôi mới đỡ được anh ấy lên lưng, thì lại bắt gặp ánh mắt bệnh hoạn của Tô Nhất Long đang nhìn mình.
“Ha ha ha, anh trai và chị dâu yêu quý của tôi, tình cảm thắm thiết quá nhỉ! Nếu vậy để tôi tiễn chị dâu đi cùng anh trai xuống suối vàng luôn vậy!”
Dứt lời, hắn như một con dã thú lao về phía tôi. Tôi đang cõng Long Vũ trên lưng, làm sao có thể đấu lại hắn được! Hắn nhanh chóng đặt tay vào cổ tôi, bóp thật chặt.
“Ư… ư ư…”
“Diệp Lộ Linh, muốn trách thì trách em có mắt như mù, trách em bội tình bạc nghĩa phản bội anh!”
Hai mắt Tô Nhất Long đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên không khác gì ác ma dưới địa ngục. Tôi dùng hai tay cố gắng gỡ tay hắn, còn cả thân mình vẫn kiên quyết che chắn cho Long Vũ.
Bất ngờ có một vật lành lạnh chạm vào da tôi. Là Long Vũ, anh ấy dùng chút sức lực yếu ớt của mình, đưa con dao cho tôi. Tôi vơ vội con dao, thẳng tay đâm cho Tô Nhất Long một nhát, y như cách hắn đã đâm Long Vũ của tôi.
Hắn lập tức buông đôi tay đang bóp cổ tôi ra, hai tay ôm vết thương, miệng làu bàu chửi:
“Em… em dám…”
Chân tay tôi run như cầy sấy, tôi đã giết người! Làm sao đây, tôi đã giết người rồi…
Tô Nhất Long tức giận vô cùng, biểu cảm khuôn mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340582/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.