Kéo tấm rèm lên, nắng ban mai chiếu vào trong phòng, Thẩm Thư duỗi người đi đến bên giường Cố Nghiên.
Sau khi chìm vào giấc ngủ từ đêm qua, đến bây giờ Cố Nghiên vẫn chưa tỉnh lại, nếu không phải xác định anh không có vấn đề gì thì Thẩm Thư đã gọi xe cứu thương rồi.
Ngồi xổm bên mép giường nhìn khuôn mặt an tĩnh khi ngủ của Cố Nghiên, Thẩm Thư nhịn không được nhéo nhéo mũi của anh.
Cố Nghiên chắc chắn có gì đó gạt cậu, giống như năm năm trước anh giấu đi giấc mơ kia.
Có lẽ hai người họ đều có cùng một bí mật, nhưng cả hai đều lựa chọn không nói ra.
Mà lần này Cố Nghiên đến Khúc An rồi một mình xử lý nhóm người đó, chắc là để đem những thứ diễn ra trong mơ không xảy ra?
Thẩm Thư hít sâu một hơi, nếu những người đó đúng như những gì cậu suy đoán, thì sớm hay muộn cậu đều phải tự đối mặt với bọn họ.
Cố Nghiên vẫn luôn muốn che chở cậu, không muốn cho cậu biết những việc này, cậu có thể hiểu được nhưng không thể chấp nhận, cậu không thể chỉ trơ mắt nhìn Cố Nghiên vì chuyện của cậu mà gặp nguy hiểm mà bản thân lại không làm được gì.
Thẩm Thư thở dài, đứng dậy đi xuống lầu, mua chút đồ ăn sáng, khi đi lên đã thấy Cố Nghiên ăn mặc chỉnh tề, rửa mặt xong.
“Anh, ăn sáng trước đã, chờ lát nữa em đến bệnh viện một chuyến, nếu việc của Quân Thanh làm xong, chúng liền sẽ trở về.”
Vốn dĩ chính là hôm nay Thẩm Quân Thanh sẽ đi làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-chap-vai-ac-ta-ve-roi-day/902540/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.