Dường như mọi vật xung quanh đều trở nên chậm lại. Tiếng gió rì rì như chẳng muốn đi. Không khí thật ngột ngạt.
Một chàng trai trẻ thân vận lam y chắp tay sau lưng, chân đạp lên nền nhà mà đi tới đi lui. Khuôn mặt đầy vẻ phiền muộn. Rồi chốc chốc chàng lại nghiêng đầu nhìn vào căn phòng nọ, tặc lưỡi.
Mùa xuân này cây cỏ phát triển tươi tốt, đào hồng rực cả khuôn viên nhà. Thỉnh thoảng lại có mùi hoa bay qua, làm tinh thần con người bớt đi vài phần lo âu. Nhưng chàng ta không thể ngừng động tác, trán đã đầm đìa mồ hôi, trông như đã thức cả đêm qua. Chàng không thể ngủ yên khi phu nhân nhà mình đang vì chàng mà chịu đau đớn. Và lúc này chàng chỉ có thể đợi ngoài phòng.
Rồi một vài tia sáng lóe xuống, sương tan dần trên những nụ đào còn thẹn thùng, bây giờ như rung chuyển, vươn thân mình, bung cánh hoa. Cảnh sắc của buổi sáng là sự sống vùng dậy.
Đã là giờ Mão*.
*Giờ Mão: khoảng từ 5 giờ -> 7 giờ sáng.
Mỗi giờ trôi đi làm cho chàng càng lo hơn. Chàng cứ lóng nga lóng ngóng như một đứa trẻ. Không khỏi lúc nào cũng nhìn về nơi căn phòng. Hẳn là ông trời không tuyệt đường của chàng. Trong căn phòng nọ bỗng truyền ra tiếng khóc oe oe. Cánh cửa được người ta mở ra. Người đỡ đẻ bồng đứa trẻ trên tay, mừng rỡ đi mà như chạy về phía chàng. Bà lão trao đứa trẻ cho chàng, miệng không ngừng:
"Lão gia! Chức mừng người! Là một nữ hài nhi đáng yêu."
Chàng đón lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-cham-nan-mien/61701/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.